Hiển thị các bài đăng có nhãn Cho con doanh nhân. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cho con doanh nhân. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 20 tháng 8, 2011

Những lời khuyên của cha




Mỗi ngày con hãy nhớ lời khen tặng vài ba người.

Mỗi năm ít nhất một lần con hãy chờ xem mặt trời mọc.

Nhìn thẳng vào mắt mọi người.

Nói lời "cảm ơn" càng nhiều càng tốt.

Hãy sống dưới mức con kiếm được.

Đối xử với mọi người như con muốn được họ đối xử như thế.

Kết thêm những người bạn mới nhưng trân trọng những người bạn cũ.

Hãy giữ kĩ những điều bí mật.

Dám chịu nhận những lầm lẫn của mình.

Con hãy can đảm. Nếu tự con không được can đảm lắm thì cũng phải tỏ ra can đảm. Người ta không phân biệt một người can đảm với một người tỏ ra can đảm.

Con phải dành thì giờ và tiền bạc làm việc thiện trong cộng đồng của con.

Đừng bao giờ lường gạt một ai

Học cách lắng nghe. Cơ hội nhiều khi đến gõ cửa nhà con rất khẽ.

Đừng bao giờ làm cho ai mất hi vọng, nhiều người chỉ sống nhờ hi vọng đấy con ạ.

Con đừng cầu mong của cải, mà phải cầu mong sự khôn ngoan, hiểu biết và lòng can đảm.

Đừng bao giờ hành động khi con đang giận dữ.

Con phải giữ tư thế đàng hoàng. Muốn đến một nơi nào đó phải có mục đích và tự tin rồi hãy đến.
Đừng bao giờ ngồi lê đôi mách.

Cẩn thận với những kẻ nào mà họ không còn gì để mất.

Khi gặp một nhiệm vụ khó khăn, con hãy hành động như không thể nào thất bại.

Đừng giao du quá rộng. Phải học cách trả lời " không" một cách dứt khoát và lễ phép.

Đừng bao giờ mong đợi cuộc đời đối xử sòng phẳng với con.

Đừng đánh giá thấp sức mạnh của sự tha thứ.

Con hãy mạnh dạn trong cuộc sống.

Khi nhìn những quãng đời đã qua, hãy tiếc những gì chưa làm được chứ đừng tiếc những điều đã làm xong.

Đừng quan tâm đến bè nhóm. Những ý tưởng mới mẻ, cao thượng và có tác động đến cuộc sống luôn luôn là những ý tưởng của các cá nhân biết làm việc.

Những nhạc sĩ trình diễn bên đường thường có những điều đáng trân trọng. Con hãy dừng lại, lắng nghe và nhớ tặng gì đó cho họ.

Khi gặp vấn đề trầm trọng về sức khỏe, con hãy nhớ nhờ ít nhất ba vị thầy thuốc khác nhau xem xét.

Hãy chiến đấu chống lại thói vô trật tự.

Đừng tập thói trì hoãn công việc.

Làm ngay những việc cần phải làm vào đúng lúc cần phải làm.

Không ai chờ đến lúc hấp hối để nói " giá như tôi còn thêm được thời gian...".

Đừng sợ phải nói "tôi không biết".

Đừng sợ phải nói "xin lỗi, rất tiếc".

Hãy ghi sẵn những điều gì con muốn được trải qua trong cuộc đời .

Jackson Brown



SÁCH DOANH TRÍ's Blog (st)

Những lời khuyên của cha




Mỗi ngày con hãy nhớ lời khen tặng vài ba người.

Mỗi năm ít nhất một lần con hãy chờ xem mặt trời mọc.

Nhìn thẳng vào mắt mọi người.

Nói lời "cảm ơn" càng nhiều càng tốt.

Hãy sống dưới mức con kiếm được.

Đối xử với mọi người như con muốn được họ đối xử như thế.

Kết thêm những người bạn mới nhưng trân trọng những người bạn cũ.

Hãy giữ kĩ những điều bí mật.

Dám chịu nhận những lầm lẫn của mình.

Con hãy can đảm. Nếu tự con không được can đảm lắm thì cũng phải tỏ ra can đảm. Người ta không phân biệt một người can đảm với một người tỏ ra can đảm.

Con phải dành thì giờ và tiền bạc làm việc thiện trong cộng đồng của con.

Đừng bao giờ lường gạt một ai

Học cách lắng nghe. Cơ hội nhiều khi đến gõ cửa nhà con rất khẽ.

Đừng bao giờ làm cho ai mất hi vọng, nhiều người chỉ sống nhờ hi vọng đấy con ạ.

Con đừng cầu mong của cải, mà phải cầu mong sự khôn ngoan, hiểu biết và lòng can đảm.

Đừng bao giờ hành động khi con đang giận dữ.

Con phải giữ tư thế đàng hoàng. Muốn đến một nơi nào đó phải có mục đích và tự tin rồi hãy đến.
Đừng bao giờ ngồi lê đôi mách.

Cẩn thận với những kẻ nào mà họ không còn gì để mất.

Khi gặp một nhiệm vụ khó khăn, con hãy hành động như không thể nào thất bại.

Đừng giao du quá rộng. Phải học cách trả lời " không" một cách dứt khoát và lễ phép.

Đừng bao giờ mong đợi cuộc đời đối xử sòng phẳng với con.

Đừng đánh giá thấp sức mạnh của sự tha thứ.

Con hãy mạnh dạn trong cuộc sống.

Khi nhìn những quãng đời đã qua, hãy tiếc những gì chưa làm được chứ đừng tiếc những điều đã làm xong.

Đừng quan tâm đến bè nhóm. Những ý tưởng mới mẻ, cao thượng và có tác động đến cuộc sống luôn luôn là những ý tưởng của các cá nhân biết làm việc.

Những nhạc sĩ trình diễn bên đường thường có những điều đáng trân trọng. Con hãy dừng lại, lắng nghe và nhớ tặng gì đó cho họ.

Khi gặp vấn đề trầm trọng về sức khỏe, con hãy nhớ nhờ ít nhất ba vị thầy thuốc khác nhau xem xét.

Hãy chiến đấu chống lại thói vô trật tự.

Đừng tập thói trì hoãn công việc.

Làm ngay những việc cần phải làm vào đúng lúc cần phải làm.

Không ai chờ đến lúc hấp hối để nói " giá như tôi còn thêm được thời gian...".

Đừng sợ phải nói "tôi không biết".

Đừng sợ phải nói "xin lỗi, rất tiếc".

Hãy ghi sẵn những điều gì con muốn được trải qua trong cuộc đời .

Jackson Brown



SÁCH DOANH TRÍ's Blog (st)

Thứ Tư, 3 tháng 8, 2011

Chúng ta còn được gặp bố mẹ bao nhiêu lần?

Đêm qua, tắt TV xong lên giường nằm đọc sách nhưng chẳng vào. Bật điện thoại nghe FM, tình cờ nghe được một câu chuyện khiến ta giật mình tự hỏi: Đời này ta sẽ còn gặp bố mẹ mình bao nhiêu lần nữa? Có người mỗi năm chỉ về thăm bố mẹ được một lần. Nếu bố mẹ còn sống được 20 năm nữa thì họ cũng chỉ được gặp 20 lần. Nhưng với nhiều người, bố mẹ có thể còn sống trên đời này khoảng 10 năm nữa thôi, vậy là chỉ còn 10 lần gặp mặt bố mẹ. Khoảng thời gian bố mẹ còn trên đời này của mỗi người có thể ngắn hơn nữa; chắc có người trong chúng ta không dám nghĩ tiếp!


Chủ đề mà chương trình phát thanh đưa ra trò chuyện cùng thính giả xoay quanh câu chuyện của một chàng trai từ miền quê tới thành phố xa xôi lập nghiệp. Sau khi học xong, anh ở lại thành phố và bắt đầu đi làm. Rồi thời gian trôi đi; 5 năm liền anh không về quê thăm bố mẹ được một lần.
Mới đây, anh đón được bố mẹ mình đến sống cùng mình ở thành phố thì không lâu sau, người mẹ được phát hiện là bị ung thư giai đoạn cuối. Theo lời bác sĩ, thời gian cho mẹ anh chỉ còn khoảng 1 năm, và khoảng thời gian đó đang từ từ ngắn lại khi mỗi ngày trôi qua… Giờ đây, ngoài lúc đi làm, anh dành tất cả thời gian còn lại để ở bên mẹ mình. Anh nhớ lại tất cả những gì mà bố mẹ đã dành cho anh từ thuở ấu thơ và nhận ra rằng mình thật có lỗi với bố mẹ. Lúc này, anh mới thấy được sự quý giá của những khoảnh khắc được ở bên bố mẹ mình. Đời này ta sẽ còn được gặp bố mẹ mình bao nhiêu lần? Chàng trai kia cũng sẽ giống như đa số chúng ta. Nếu như mẹ anh không lâm bệnh nặng, cuộc sống cứ đều đều trôi qua thì anh cũng chẳng thể nào nhận ra được những gì quý giá đang dần rời bỏ mình…


Xã hội không ngừng phát triển, cuộc sống ngày càng nhiều áp lực. Mỗi người đều mải lo cho sự nghiệp và cuộc sống bề bộn của mình: Bàn chuyện làm ăn, tìm kiếm cơ hội, quan hệ xã hội, thù tiếp khách khứa bạn bè, rồi học thêm cái này cái kia… Nhiều người ở xa quê, mỗi năm chỉ về thăm bố mẹ được một vài lần. Nhưng cũng có người sống gần bố mẹ ngay trong cùng một thành phố mà cũng chẳng có thời gian tới thăm bố mẹ được vài lần trong năm.
Chúng ta có thực sự là bận đến mức không còn thời gian để giành cho bố mẹ mình không? Có phải như thế thật không nhỉ?
Nhớ có lần bạn tôi cũng đã hỏi: “Mỗi năm anh về thăm bố mẹ được mấy lần?”. Nhưng lúc đó tôi cũng không để tâm, chỉ trả lời là “hai, ba lần gì đó” rồi chẳng nghĩ ngợi gì nữa. Mới đây thôi, ngồi trò chuyện cùng anh giám đốc công ty, anh ấy bảo “các cụ cứ thích tất cả các con ở loanh quanh đâu đấy không xa nhà mình để khi muốn là gặp được ngay mới thoả”. Tôi nghe xong cũng cười đồng ý rồi chẳng nghĩ ngợi gì nữa.
Lúc trước tôi chẳng hiểu sao cứ mỗi dịp có một trong 3 anh em về thăm nhà là y như rằng, mẹ tôi lại hỏi sao cả mấy đứa không cùng về, hay là “chúng nó bận việc không về được à?”. Tôi chỉ cười mẹ tôi sao hay “thắc mắc” vậy, rồi cũng chẳng nghĩ ngợi gì nữa…
Pama luôn nói không cần ta đền đáp, nhưng con người khát lắm những yêu thương..
Còn bây giờ thì tôi cũng đang nghĩ: Đời này mình còn được gặp bố mẹ bao nhiêu lần?



SÁCH DOANH TRÍ's Blog
Theo Đắc Nhân Tâm

Chúng ta còn được gặp bố mẹ bao nhiêu lần?

Đêm qua, tắt TV xong lên giường nằm đọc sách nhưng chẳng vào. Bật điện thoại nghe FM, tình cờ nghe được một câu chuyện khiến ta giật mình tự hỏi: Đời này ta sẽ còn gặp bố mẹ mình bao nhiêu lần nữa? Có người mỗi năm chỉ về thăm bố mẹ được một lần. Nếu bố mẹ còn sống được 20 năm nữa thì họ cũng chỉ được gặp 20 lần. Nhưng với nhiều người, bố mẹ có thể còn sống trên đời này khoảng 10 năm nữa thôi, vậy là chỉ còn 10 lần gặp mặt bố mẹ. Khoảng thời gian bố mẹ còn trên đời này của mỗi người có thể ngắn hơn nữa; chắc có người trong chúng ta không dám nghĩ tiếp!


Chủ đề mà chương trình phát thanh đưa ra trò chuyện cùng thính giả xoay quanh câu chuyện của một chàng trai từ miền quê tới thành phố xa xôi lập nghiệp. Sau khi học xong, anh ở lại thành phố và bắt đầu đi làm. Rồi thời gian trôi đi; 5 năm liền anh không về quê thăm bố mẹ được một lần.
Mới đây, anh đón được bố mẹ mình đến sống cùng mình ở thành phố thì không lâu sau, người mẹ được phát hiện là bị ung thư giai đoạn cuối. Theo lời bác sĩ, thời gian cho mẹ anh chỉ còn khoảng 1 năm, và khoảng thời gian đó đang từ từ ngắn lại khi mỗi ngày trôi qua… Giờ đây, ngoài lúc đi làm, anh dành tất cả thời gian còn lại để ở bên mẹ mình. Anh nhớ lại tất cả những gì mà bố mẹ đã dành cho anh từ thuở ấu thơ và nhận ra rằng mình thật có lỗi với bố mẹ. Lúc này, anh mới thấy được sự quý giá của những khoảnh khắc được ở bên bố mẹ mình. Đời này ta sẽ còn được gặp bố mẹ mình bao nhiêu lần? Chàng trai kia cũng sẽ giống như đa số chúng ta. Nếu như mẹ anh không lâm bệnh nặng, cuộc sống cứ đều đều trôi qua thì anh cũng chẳng thể nào nhận ra được những gì quý giá đang dần rời bỏ mình…


Xã hội không ngừng phát triển, cuộc sống ngày càng nhiều áp lực. Mỗi người đều mải lo cho sự nghiệp và cuộc sống bề bộn của mình: Bàn chuyện làm ăn, tìm kiếm cơ hội, quan hệ xã hội, thù tiếp khách khứa bạn bè, rồi học thêm cái này cái kia… Nhiều người ở xa quê, mỗi năm chỉ về thăm bố mẹ được một vài lần. Nhưng cũng có người sống gần bố mẹ ngay trong cùng một thành phố mà cũng chẳng có thời gian tới thăm bố mẹ được vài lần trong năm.
Chúng ta có thực sự là bận đến mức không còn thời gian để giành cho bố mẹ mình không? Có phải như thế thật không nhỉ?
Nhớ có lần bạn tôi cũng đã hỏi: “Mỗi năm anh về thăm bố mẹ được mấy lần?”. Nhưng lúc đó tôi cũng không để tâm, chỉ trả lời là “hai, ba lần gì đó” rồi chẳng nghĩ ngợi gì nữa. Mới đây thôi, ngồi trò chuyện cùng anh giám đốc công ty, anh ấy bảo “các cụ cứ thích tất cả các con ở loanh quanh đâu đấy không xa nhà mình để khi muốn là gặp được ngay mới thoả”. Tôi nghe xong cũng cười đồng ý rồi chẳng nghĩ ngợi gì nữa.
Lúc trước tôi chẳng hiểu sao cứ mỗi dịp có một trong 3 anh em về thăm nhà là y như rằng, mẹ tôi lại hỏi sao cả mấy đứa không cùng về, hay là “chúng nó bận việc không về được à?”. Tôi chỉ cười mẹ tôi sao hay “thắc mắc” vậy, rồi cũng chẳng nghĩ ngợi gì nữa…
Pama luôn nói không cần ta đền đáp, nhưng con người khát lắm những yêu thương..
Còn bây giờ thì tôi cũng đang nghĩ: Đời này mình còn được gặp bố mẹ bao nhiêu lần?



SÁCH DOANH TRÍ's Blog
Theo Đắc Nhân Tâm

Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2011

Nỗi khổ có bố mẹ là... doanh nhân

..Tiền bạc được coi là chìa khóa vạn năng, có thể bù đắp mọi thiếu hụt trong đó có cả tình yêu và cả sự... bất lực của bố mẹ. Và nếu bỗng nhiên tiền bạc trở nên vô tác dụng, thì một số bậc phụ huynh không biết phải làm gì nữa. Ví dụ, khi con mèo của cô con gái nhỏ bị ô-tô cán chết, cô bé rất đau khổ và ông bố không biết phải an ủi con gái như thế nào đã mua tặng con... đôi khuyên tai đính kim cương. 

 

Marina Melia - chuyên gia tâm l
ý, Tổng giám đốc Công ty MM-Class của Nga hoạt động trong lĩnh vực Tư vấn Tâm lý tập đoàn chia sẻ với các doanh nhân một vấn đề đáng lưu tâm. Câu chuyện của bà như sau:

“Gần đây tôi phải tư vấn cho hai ông chủ doanh nghiệp về một đề tài không giống với thông lệ. Họ là những người thành đạt và nghị lực. Họ không than phiền về những âm mưu quỷ kế của các đối thủ cạnh tranh; về sự bất tín của những nhà cung cấp; sự biếng nhác của nhân viên dưới quyền mà về... những đứa con của mình.

Người thứ nhất than phiền rằng: cậu con trai của ông càng ngày càng có những đòi hỏi quá quắt hơn - những món quà đắt tiền; các chuyến du lịch; các trò tiêu khiển. Cậu bé không biết qu
ý trọng những đồ vật mà bố mẹ mua cho, liên tục đập vỡ đồ chơi, sau đó lại đòi mua cái khác...
Bố của cậu thiếu niên thứ hai, ngược lại với ông bố thứ nhất, than phiền rằng: con mình không tha thiết với bất thứ gì cả. Ai cho gì cậu cũng hững hờ. Cậu bé không đặt ra cho mình bất kỳ một mục đích nào và cũng không mơ ước điều gì hết. Tất cả mọi thứ đối với cậu đều chán ngắt. Cả ngày cậu chỉ vạ vật trong nhà, hết giường lại đến ghế.

Và cả hai ông bố, không hề quen biết nhau, đều đi đến một kết luận rằng: chính tiền bạc đã gây nên hiện tượng này!

Vấn đề mà những người khách hàng của tôi gặp phải, thoạt nhìn có vẻ khác nhau, nhưng về bản chất chỉ là một. Quan hệ tình cảm giữa bố mẹ và con cái đã bị thay thế bằng tiền bạc và các đồ vật đắt tiền. Trong tình huống này, chúng ta sẽ gặp phải hai dạng hành vi khác nhau của đứa trẻ phụ thuộc vào khí chất và tính cách của chúng.

Đối với những đứa bé hiếu động, bướng bỉnh, phách lối và hay hờn dỗi, nếu không được bố mẹ quan tâm đầy đủ chúng sẽ bị rơi vào trạng thái tâm l
ý “đói khát” và sinh ra tình trạng không hài lòng mạn tính với những yêu sách không giới hạn. Đứa bé sẽ cố gắng thỏa mãn những đòi hỏi tâm lý của mình một cách vô ý thức bằng tiền bạc của bố mẹ và không bao giờ thấy đủ. Dù bố mẹ có mua cho cái gì đi chăng nữa đối với nó vẫn là quá ít, nó rất chóng chán và liên tục đòi thêm cái mới...

Chúng luôn luôn tự so sánh mình với những người xung quanh theo chiều hướng có hại cho bản thân. Đứa trẻ cảm thấy mình như bị tước đoạt mất một điều gì đó. Về phía các phụ huynh, họ sử dụng tiền bạc để lấp khoảng trống quan hệ tinh thần đáng lẽ phải có với con cái. Và hiển nhiên, đây là việc làm vô ích.
Còn đối với những đứa bé ít hiếu động hơn, đa sầu đa cảm, hay phụ thuộc vào người khác, không có khả năng thể hiện bản thân, thì khi không nhận được sự hỗ trợ tinh thần cần thiết từ phía bố mẹ, chúng cảm thấy mình trở nên vô dụng, không được yêu mến và rơi vào trạng thái không biết phải làm gì cả.

Đây là trường hợp mà các nhà tâm l
ý học gọi là “kết nang”: đứa trẻ thu mình lại giống như con ốc chui vào trong vỏ, và khi đã đến mức đó thì dù bố mẹ có cố gắng đến đâu, có tìm mọi cách nhử “chú ốc” ra ngoài bằng hàng núi quà cáp cũng vô ích. Đứa trẻ không cho phép mình “chui ra” vì sợ bị “lừa”, nó nhận các món quà với thái độ lãnh cảm, như một việc không thể đừng. Một vật dù có đắt tiền đến đâu cũng không thể bù đắp được sự thiếu hụt tình yêu và tình cảm ấm áp của bố mẹ. Bằng chính cảm nhận của mình, đư có được “kinh nghiệm” đau đớn đầu tiên về cuộc sống: điều quan trọng nhất là sự quan tâm của bố mẹ mà không thể có được, vậy liệu còn điều gì đáng để mơ ước hơn?
Trong cả hai trường hợp đều là phản ứng của đứa trẻ khi quan hệ mẫu tử bị thay thế bằng tiền bạc và tùy vào tính cách của từng đứa trẻ mà phản ứng này sẽ khác nhau.

Ngày nay, tình trạng này xảy ra trong rất nhiều gia đình mà bố mẹ quá bận rộn với công việc đến mức tâm trí và tình cảm của họ nằm ở một nơi “xa lắc” so với với nhu cầu của chính những đứa con ruột của mình. Rất thường xảy ra tình huống, những ông bố bà mẹ giàu có cho rằng tiền bạc là thứ tốt nhất mà họ có thể đem lại cho con cái. Hiển nhiên, tiền bạc có thể đem lại các điều kiện tốt về giáo dục, làm cho cuộc sống trở nên thú vị, đem đến sự tiện nghi và cảm giác an toàn. Và vô hình trung, các bố bà mẹ đã tự biến mình thành những thày phù thủy đầy quyền năng có thể thỏa mãn bất cứ đòi hỏi vật chất nào của con cái.

Không hiếm khi chúng ta nghe thấy câu nói: “Tôi có thể cho con cái nhiều hơn là việc chỉ phí thời gian với chúng”; “Chung quy tôi làm việc cũng là vì con cái”. Tam giác quan hệ “thời gian-tiền bạc-con cái” ở đây có thể hiểu như sau: thời gian “tiết kiệm” được thay vì phải dành cho con sẽ được bù đắp lại bằng “vật chất”, và do đã được bù đắp “thích đáng” nên các ông bố bà mẹ không hề cảm thấy lương tâm bị cắm rứt mà ngược lại họ còn cho rằng mình là những bậc phụ huynh tuyệt vời.

Không hiếm khi người bạn hàng ngày của các cậu con trai là chú lái xe. Người lái xe đưa cậu bé đi học, đi bơi, đi đánh tenis, đi đá bóng và thậm chí là cả đi dạo cùng. Còn bố ruột của mình thì cậu bé rất ít khi nhìn thấy, có khi cả tuần họ mới gặp nhau vài phút. Khi gặp nhau, hai bố con chả biết nói chuyện gì với nhau. Khó mà nói, trong tình cảnh này ai là người đáng thương hơn – ông bố hay là cậu con trai.

Tiền bạc được coi là chìa khóa vạn năng, có khả năng bù đắp mọi thiếu hụt trong đó có cả tình yêu và cả sự... bất lực của bố mẹ. Và nếu bỗng nhiên tiền bạc trở nên vô tác dụng, thì một số ông bố bà mẹ hoàn toàn không biết phải làm gì nữa. Ví dụ, khi con mèo của cô con gái nhỏ bị ô-tô cán chết, cô bé rất đau khổ còn ông bố không biết phải an ủi con gái như thế nào đã mua tặng con... đôi khuyên tai đính kim cương.

Không hiếm trường hợp tiền bạc trở thành ngôn ngữ giao tiếp duy nhất giữa bố mẹ và con cái hoặc biện pháp gây ảnh hưởng của các bậc phụ huynh: “Nếu con không làm theo lời bố mẹ, thì sẽ không được nhận một đồng nào cả”; hay: “Nếu con muốn làm theo
ý mình thì tự đi mà kiếm sống, ví như bố đây ở tuổi con đã...”... Những đứa trẻ phản ứng lại cách sống của bố mẹ, phản ứng lại sự đề cao chủ nghĩa vật chất quá mức, rất dễ chuyển sang trạng thái đối nghịch là coi thường đồng tiền, không chịu kiếm tiền mà chỉ tìm cách tiêu tốn tiền bạc của bố mẹ. Đồng thời, những đứa trẻ này cũng coi thường mọi nỗ lực của bố mẹ, coi thường luận điểm của họ cho rằng “mình kiếm tiền là vì ai?”.

Thực tế thì làm con của những ông bố bà mẹ thành đạt và giàu có liệu có dễ dàng không? Câu trả lời là không. Những đứa bé này luôn chịu áp lực từ uy tín của bố mẹ, bị cái bóng và tên tuổi của họ phủ lên. Chúng bị "ép" phải chứng minh rằng mình là con của “ông nọ bà kia”. Và trên thực tế, đứa trẻ thường cảm thấy mình quá nhỏ bé và đầy khiếm khuyết so với những bậc phụ huynh giàu có và nổi tiếng của mình.
Và những cậu bé cô bé một cách vô ý thức đã rơi vào cái “bẫy vàng”: các ông bố bà mẹ đầu tư rất nhiều tiền vào con cái với hy vọng chúng sẽ đạt được những thành tích tương xứng với tiền bạc đã bỏ ra, họ luôn đưa ra những tiêu chuẩn rất cao cho con cái của mình mà không đếm xỉa đến khả năng, năng lực cũng như những mong muốn thực sự của đứa bé. Đứa trẻ thường phải gồng mình hết mức, thậm chí, có khi cả đời phải thực hiện những điều mà bố mẹ chúng cho là thích hợp, mà nhiều khi đây hoàn toàn chỉ là sự tự huyễn hoặc của bố mẹ chúng.

Vậy phải làm gì khi sự xa cách giữa bố mẹ và con cái ngày một lớn hơn? Trước hết, các bậc phụ huynh cần phải nhận thức rằng, những đứa trẻ không có lỗi. Chúng là nạn nhân của tính thiển cận, của cường độ công việc quá cao, cũng như cách sống của bố mẹ mình. Tất nhiên, những điều đã mất thì không thể lấy lại được. Chúng ta chỉ có thể hy vọng rằng giai đoạn phát triển quan hệ tình cảm quan trọng nhất giữa đứa trẻ và bố mẹ chúng vẫn chưa trôi qua. Mặc dù không thể làm cho thời gian quay trở lại, các bậc phụ huynh cũng nên cố gắng tìm tiếng nói chung và xây dựng một mối quan hệ ấm áp với con cái. Tiền bạc không thể thay thế được bố mẹ mà chỉ có thể làm cho cuộc sống dễ chịu hơn.


SÁCH DOANH TRÍ's Blog 
(Theo bwpotal/MMClass)

Nỗi khổ có bố mẹ là... doanh nhân

..Tiền bạc được coi là chìa khóa vạn năng, có thể bù đắp mọi thiếu hụt trong đó có cả tình yêu và cả sự... bất lực của bố mẹ. Và nếu bỗng nhiên tiền bạc trở nên vô tác dụng, thì một số bậc phụ huynh không biết phải làm gì nữa. Ví dụ, khi con mèo của cô con gái nhỏ bị ô-tô cán chết, cô bé rất đau khổ và ông bố không biết phải an ủi con gái như thế nào đã mua tặng con... đôi khuyên tai đính kim cương. 

 

Marina Melia - chuyên gia tâm l
ý, Tổng giám đốc Công ty MM-Class của Nga hoạt động trong lĩnh vực Tư vấn Tâm lý tập đoàn chia sẻ với các doanh nhân một vấn đề đáng lưu tâm. Câu chuyện của bà như sau:

“Gần đây tôi phải tư vấn cho hai ông chủ doanh nghiệp về một đề tài không giống với thông lệ. Họ là những người thành đạt và nghị lực. Họ không than phiền về những âm mưu quỷ kế của các đối thủ cạnh tranh; về sự bất tín của những nhà cung cấp; sự biếng nhác của nhân viên dưới quyền mà về... những đứa con của mình.

Người thứ nhất than phiền rằng: cậu con trai của ông càng ngày càng có những đòi hỏi quá quắt hơn - những món quà đắt tiền; các chuyến du lịch; các trò tiêu khiển. Cậu bé không biết qu
ý trọng những đồ vật mà bố mẹ mua cho, liên tục đập vỡ đồ chơi, sau đó lại đòi mua cái khác...
Bố của cậu thiếu niên thứ hai, ngược lại với ông bố thứ nhất, than phiền rằng: con mình không tha thiết với bất thứ gì cả. Ai cho gì cậu cũng hững hờ. Cậu bé không đặt ra cho mình bất kỳ một mục đích nào và cũng không mơ ước điều gì hết. Tất cả mọi thứ đối với cậu đều chán ngắt. Cả ngày cậu chỉ vạ vật trong nhà, hết giường lại đến ghế.

Và cả hai ông bố, không hề quen biết nhau, đều đi đến một kết luận rằng: chính tiền bạc đã gây nên hiện tượng này!

Vấn đề mà những người khách hàng của tôi gặp phải, thoạt nhìn có vẻ khác nhau, nhưng về bản chất chỉ là một. Quan hệ tình cảm giữa bố mẹ và con cái đã bị thay thế bằng tiền bạc và các đồ vật đắt tiền. Trong tình huống này, chúng ta sẽ gặp phải hai dạng hành vi khác nhau của đứa trẻ phụ thuộc vào khí chất và tính cách của chúng.

Đối với những đứa bé hiếu động, bướng bỉnh, phách lối và hay hờn dỗi, nếu không được bố mẹ quan tâm đầy đủ chúng sẽ bị rơi vào trạng thái tâm l
ý “đói khát” và sinh ra tình trạng không hài lòng mạn tính với những yêu sách không giới hạn. Đứa bé sẽ cố gắng thỏa mãn những đòi hỏi tâm lý của mình một cách vô ý thức bằng tiền bạc của bố mẹ và không bao giờ thấy đủ. Dù bố mẹ có mua cho cái gì đi chăng nữa đối với nó vẫn là quá ít, nó rất chóng chán và liên tục đòi thêm cái mới...

Chúng luôn luôn tự so sánh mình với những người xung quanh theo chiều hướng có hại cho bản thân. Đứa trẻ cảm thấy mình như bị tước đoạt mất một điều gì đó. Về phía các phụ huynh, họ sử dụng tiền bạc để lấp khoảng trống quan hệ tinh thần đáng lẽ phải có với con cái. Và hiển nhiên, đây là việc làm vô ích.
Còn đối với những đứa bé ít hiếu động hơn, đa sầu đa cảm, hay phụ thuộc vào người khác, không có khả năng thể hiện bản thân, thì khi không nhận được sự hỗ trợ tinh thần cần thiết từ phía bố mẹ, chúng cảm thấy mình trở nên vô dụng, không được yêu mến và rơi vào trạng thái không biết phải làm gì cả.

Đây là trường hợp mà các nhà tâm l
ý học gọi là “kết nang”: đứa trẻ thu mình lại giống như con ốc chui vào trong vỏ, và khi đã đến mức đó thì dù bố mẹ có cố gắng đến đâu, có tìm mọi cách nhử “chú ốc” ra ngoài bằng hàng núi quà cáp cũng vô ích. Đứa trẻ không cho phép mình “chui ra” vì sợ bị “lừa”, nó nhận các món quà với thái độ lãnh cảm, như một việc không thể đừng. Một vật dù có đắt tiền đến đâu cũng không thể bù đắp được sự thiếu hụt tình yêu và tình cảm ấm áp của bố mẹ. Bằng chính cảm nhận của mình, đư có được “kinh nghiệm” đau đớn đầu tiên về cuộc sống: điều quan trọng nhất là sự quan tâm của bố mẹ mà không thể có được, vậy liệu còn điều gì đáng để mơ ước hơn?
Trong cả hai trường hợp đều là phản ứng của đứa trẻ khi quan hệ mẫu tử bị thay thế bằng tiền bạc và tùy vào tính cách của từng đứa trẻ mà phản ứng này sẽ khác nhau.

Ngày nay, tình trạng này xảy ra trong rất nhiều gia đình mà bố mẹ quá bận rộn với công việc đến mức tâm trí và tình cảm của họ nằm ở một nơi “xa lắc” so với với nhu cầu của chính những đứa con ruột của mình. Rất thường xảy ra tình huống, những ông bố bà mẹ giàu có cho rằng tiền bạc là thứ tốt nhất mà họ có thể đem lại cho con cái. Hiển nhiên, tiền bạc có thể đem lại các điều kiện tốt về giáo dục, làm cho cuộc sống trở nên thú vị, đem đến sự tiện nghi và cảm giác an toàn. Và vô hình trung, các bố bà mẹ đã tự biến mình thành những thày phù thủy đầy quyền năng có thể thỏa mãn bất cứ đòi hỏi vật chất nào của con cái.

Không hiếm khi chúng ta nghe thấy câu nói: “Tôi có thể cho con cái nhiều hơn là việc chỉ phí thời gian với chúng”; “Chung quy tôi làm việc cũng là vì con cái”. Tam giác quan hệ “thời gian-tiền bạc-con cái” ở đây có thể hiểu như sau: thời gian “tiết kiệm” được thay vì phải dành cho con sẽ được bù đắp lại bằng “vật chất”, và do đã được bù đắp “thích đáng” nên các ông bố bà mẹ không hề cảm thấy lương tâm bị cắm rứt mà ngược lại họ còn cho rằng mình là những bậc phụ huynh tuyệt vời.

Không hiếm khi người bạn hàng ngày của các cậu con trai là chú lái xe. Người lái xe đưa cậu bé đi học, đi bơi, đi đánh tenis, đi đá bóng và thậm chí là cả đi dạo cùng. Còn bố ruột của mình thì cậu bé rất ít khi nhìn thấy, có khi cả tuần họ mới gặp nhau vài phút. Khi gặp nhau, hai bố con chả biết nói chuyện gì với nhau. Khó mà nói, trong tình cảnh này ai là người đáng thương hơn – ông bố hay là cậu con trai.

Tiền bạc được coi là chìa khóa vạn năng, có khả năng bù đắp mọi thiếu hụt trong đó có cả tình yêu và cả sự... bất lực của bố mẹ. Và nếu bỗng nhiên tiền bạc trở nên vô tác dụng, thì một số ông bố bà mẹ hoàn toàn không biết phải làm gì nữa. Ví dụ, khi con mèo của cô con gái nhỏ bị ô-tô cán chết, cô bé rất đau khổ còn ông bố không biết phải an ủi con gái như thế nào đã mua tặng con... đôi khuyên tai đính kim cương.

Không hiếm trường hợp tiền bạc trở thành ngôn ngữ giao tiếp duy nhất giữa bố mẹ và con cái hoặc biện pháp gây ảnh hưởng của các bậc phụ huynh: “Nếu con không làm theo lời bố mẹ, thì sẽ không được nhận một đồng nào cả”; hay: “Nếu con muốn làm theo
ý mình thì tự đi mà kiếm sống, ví như bố đây ở tuổi con đã...”... Những đứa trẻ phản ứng lại cách sống của bố mẹ, phản ứng lại sự đề cao chủ nghĩa vật chất quá mức, rất dễ chuyển sang trạng thái đối nghịch là coi thường đồng tiền, không chịu kiếm tiền mà chỉ tìm cách tiêu tốn tiền bạc của bố mẹ. Đồng thời, những đứa trẻ này cũng coi thường mọi nỗ lực của bố mẹ, coi thường luận điểm của họ cho rằng “mình kiếm tiền là vì ai?”.

Thực tế thì làm con của những ông bố bà mẹ thành đạt và giàu có liệu có dễ dàng không? Câu trả lời là không. Những đứa bé này luôn chịu áp lực từ uy tín của bố mẹ, bị cái bóng và tên tuổi của họ phủ lên. Chúng bị "ép" phải chứng minh rằng mình là con của “ông nọ bà kia”. Và trên thực tế, đứa trẻ thường cảm thấy mình quá nhỏ bé và đầy khiếm khuyết so với những bậc phụ huynh giàu có và nổi tiếng của mình.
Và những cậu bé cô bé một cách vô ý thức đã rơi vào cái “bẫy vàng”: các ông bố bà mẹ đầu tư rất nhiều tiền vào con cái với hy vọng chúng sẽ đạt được những thành tích tương xứng với tiền bạc đã bỏ ra, họ luôn đưa ra những tiêu chuẩn rất cao cho con cái của mình mà không đếm xỉa đến khả năng, năng lực cũng như những mong muốn thực sự của đứa bé. Đứa trẻ thường phải gồng mình hết mức, thậm chí, có khi cả đời phải thực hiện những điều mà bố mẹ chúng cho là thích hợp, mà nhiều khi đây hoàn toàn chỉ là sự tự huyễn hoặc của bố mẹ chúng.

Vậy phải làm gì khi sự xa cách giữa bố mẹ và con cái ngày một lớn hơn? Trước hết, các bậc phụ huynh cần phải nhận thức rằng, những đứa trẻ không có lỗi. Chúng là nạn nhân của tính thiển cận, của cường độ công việc quá cao, cũng như cách sống của bố mẹ mình. Tất nhiên, những điều đã mất thì không thể lấy lại được. Chúng ta chỉ có thể hy vọng rằng giai đoạn phát triển quan hệ tình cảm quan trọng nhất giữa đứa trẻ và bố mẹ chúng vẫn chưa trôi qua. Mặc dù không thể làm cho thời gian quay trở lại, các bậc phụ huynh cũng nên cố gắng tìm tiếng nói chung và xây dựng một mối quan hệ ấm áp với con cái. Tiền bạc không thể thay thế được bố mẹ mà chỉ có thể làm cho cuộc sống dễ chịu hơn.


SÁCH DOANH TRÍ's Blog 
(Theo bwpotal/MMClass)

Thứ Hai, 27 tháng 6, 2011

EBOOK Con cái chúng ta đều giỏi

1.TÁC GIẢ:  Adam Khoo,Gary Lee







2.NỘI DUNG:

“Chắc hẳn không một bậc cha mẹ nào không mong muốn con mình thành công và hạnh phúc. Vậy vai trò của bạn là gì và bạn phải làm gì để giúp con cái đạt được điều ấy? Chắc chắn, bạn rất mong mình đóng một vai trò quan trọng đó, thế nên quyển sách này mới nằm trong tay bạn.
Cũng có thể bạn đã bắt đầu cảm nhận được những vấn đề của người làm cha làm mẹ. Có lúc bạn nghĩ con mình đang sống trong một chiều “không gian” khác, thậm chí một hành tinh khác. Vâng, bạn không phải người duy nhất nghĩ như thế.
Bạn trăn trở một cách vô vọng không hiểu chuyện gì xảy ra với cu Bim hay bé Na vỗn ngoan ngoãn vui tươi, líu ríu nói chuyện cả ngày, nay chỉ trả lời nhát gừng những câu hỏi quan tâm của bạn, nhưng lại trốn biệt trong phòng bỏ ra hàng giờ thì thầm và rúc rích trò truyện với cái máy điện thoại bằng thứ ngôn ngữ bạn không hiểu được. Nhưng bạn không đơn độc trong tình huống này.
Cũng có khi bạn phát hoảng lên, cảm thấy dường như không thể có một tiếng nói chung với đứa con bỗng tỏ ra lầm lỳ, thậm chí suốt ngày mặt sưng mày sỉa và trở nên xa lạ với cha mẹ. Thật đau lòng khi chứng kiến đứa con vống học khá giỏi trong trường nay bỗng dưng mất hết hứng thú học tập, học bạ toàn điểm dưới trung bình mà vẫn chẳng mảy may buồn tủi, như thể đấy không phải là chuyện của nó. Vâng, đó là chuyện đau đầu mà nhiều gia đình gặp phải…”
(Trích “Con cái chúng ta đều giỏi” – Adam & Khoo Gary Lee)

Trong quyển sách “Con Cái Chúng Ta Đều Giỏi”…


Bạn sẽ học được cách…

* Giải phóng tài năng tiềm tàng trong con bạn
* Tạo mối quan hệ tốt đẹp với con bạn và tác động tích cực đến tư tưởng của chúng
* Giúp con bạn có được suy nghĩ của người thành công
* Nuôi dưỡng lòng tự trọng và sự tự tin trong con bạn
* Khiến con bạn lắng nghe và hợp tác với bạn một cách vui vẻ

Đồng thời, bạn cũng sẽ khám phá được…

* Làm thế nào mà một đứa trẻ trở thành một học sinh đạt toàn điểm mười
* Đâu là niềm tin và thói quen của những bậc cha mẹ thành công
* Bí quyết xây dựng quyết tâm vươn tới thành công nơi con bạn
* Các phương thức kỷ luật hiệu quả để cả nhà cùng thắng

“Con Cái Chúng Ta Đều Giỏi” là một cuốn sách không thể thiếu dành cho những bậc cha mẹ, thầy cô giáo mong muốn hiểu được con cái và học sinh của mình, đồng thời mang lại cho chúng những gì tốt đẹp nhất.

Các nhà nghiên cứu cho biết: bọn trẻ sinh ra đều là những tài năng bẩm sinh, nhưng một trong những điều làm nên sự khác biệt chính là cha mẹ chúng. Những bậc cha mẹ như thế, dù ở bất cứ nơi đâu hay thuộc nền văn hóa nào, cũng đều có cách thức suy nghĩ và hành xử khá giống nhau, được gọi chung là các mô thức của những bậc cha mẹ thành công.
Vây những mô thức đó có thể áp dụng cho tất cả mọi người, cụ thể là cho bạn hay không? Câu trả lời là hoàn toàn có thể, và bạn sẽ nắm được chìa khoá thành công trong việc làm cha mẹ thông qua quyển sách này.

Mục lục: 

Lời cảm ơn

Giới thiệu của tác giả

Chương 1: Bạn có thể giúp con mình học giỏi và thành công

Chương 2: Giải phóng tài năng tiềm tàng trong con bạn

Chương 3: Bậc phụ huynh thành công có quan niệm gì khác với lẽ thường

Chương 4: Làm thế nào giúp con bạn có động lực vươn tới thành công

Chương 5: Năm loại cảm xúc tác động mạnh đến hành vi con trẻ

Chương 6: Khơi dậy và nuôi dưỡng lòng tự trọng, sự tự tin nơi con trẻ

Chương 7: Làm thế nào để khiến trẻ hợp tác và vâng lời cha mẹ

Chương 8: Thay đổi tư duy bằng phương pháp chuyển hóa ý nghĩa tích cực

Chương 9: Kỷ luật trong gia đình theo phương châm cả nhà cùng thắng








3.DOWNLOAD:



Pass: sachdoanhtri


ĐỌC THÊM CÁC SÁCH CỦA ADAMKHOO:







EBOOK Con cái chúng ta đều giỏi

1.TÁC GIẢ:  Adam Khoo,Gary Lee







2.NỘI DUNG:

“Chắc hẳn không một bậc cha mẹ nào không mong muốn con mình thành công và hạnh phúc. Vậy vai trò của bạn là gì và bạn phải làm gì để giúp con cái đạt được điều ấy? Chắc chắn, bạn rất mong mình đóng một vai trò quan trọng đó, thế nên quyển sách này mới nằm trong tay bạn.
Cũng có thể bạn đã bắt đầu cảm nhận được những vấn đề của người làm cha làm mẹ. Có lúc bạn nghĩ con mình đang sống trong một chiều “không gian” khác, thậm chí một hành tinh khác. Vâng, bạn không phải người duy nhất nghĩ như thế.
Bạn trăn trở một cách vô vọng không hiểu chuyện gì xảy ra với cu Bim hay bé Na vỗn ngoan ngoãn vui tươi, líu ríu nói chuyện cả ngày, nay chỉ trả lời nhát gừng những câu hỏi quan tâm của bạn, nhưng lại trốn biệt trong phòng bỏ ra hàng giờ thì thầm và rúc rích trò truyện với cái máy điện thoại bằng thứ ngôn ngữ bạn không hiểu được. Nhưng bạn không đơn độc trong tình huống này.
Cũng có khi bạn phát hoảng lên, cảm thấy dường như không thể có một tiếng nói chung với đứa con bỗng tỏ ra lầm lỳ, thậm chí suốt ngày mặt sưng mày sỉa và trở nên xa lạ với cha mẹ. Thật đau lòng khi chứng kiến đứa con vống học khá giỏi trong trường nay bỗng dưng mất hết hứng thú học tập, học bạ toàn điểm dưới trung bình mà vẫn chẳng mảy may buồn tủi, như thể đấy không phải là chuyện của nó. Vâng, đó là chuyện đau đầu mà nhiều gia đình gặp phải…”
(Trích “Con cái chúng ta đều giỏi” – Adam & Khoo Gary Lee)

Trong quyển sách “Con Cái Chúng Ta Đều Giỏi”…


Bạn sẽ học được cách…

* Giải phóng tài năng tiềm tàng trong con bạn
* Tạo mối quan hệ tốt đẹp với con bạn và tác động tích cực đến tư tưởng của chúng
* Giúp con bạn có được suy nghĩ của người thành công
* Nuôi dưỡng lòng tự trọng và sự tự tin trong con bạn
* Khiến con bạn lắng nghe và hợp tác với bạn một cách vui vẻ

Đồng thời, bạn cũng sẽ khám phá được…

* Làm thế nào mà một đứa trẻ trở thành một học sinh đạt toàn điểm mười
* Đâu là niềm tin và thói quen của những bậc cha mẹ thành công
* Bí quyết xây dựng quyết tâm vươn tới thành công nơi con bạn
* Các phương thức kỷ luật hiệu quả để cả nhà cùng thắng

“Con Cái Chúng Ta Đều Giỏi” là một cuốn sách không thể thiếu dành cho những bậc cha mẹ, thầy cô giáo mong muốn hiểu được con cái và học sinh của mình, đồng thời mang lại cho chúng những gì tốt đẹp nhất.

Các nhà nghiên cứu cho biết: bọn trẻ sinh ra đều là những tài năng bẩm sinh, nhưng một trong những điều làm nên sự khác biệt chính là cha mẹ chúng. Những bậc cha mẹ như thế, dù ở bất cứ nơi đâu hay thuộc nền văn hóa nào, cũng đều có cách thức suy nghĩ và hành xử khá giống nhau, được gọi chung là các mô thức của những bậc cha mẹ thành công.
Vây những mô thức đó có thể áp dụng cho tất cả mọi người, cụ thể là cho bạn hay không? Câu trả lời là hoàn toàn có thể, và bạn sẽ nắm được chìa khoá thành công trong việc làm cha mẹ thông qua quyển sách này.

Mục lục: 

Lời cảm ơn

Giới thiệu của tác giả

Chương 1: Bạn có thể giúp con mình học giỏi và thành công

Chương 2: Giải phóng tài năng tiềm tàng trong con bạn

Chương 3: Bậc phụ huynh thành công có quan niệm gì khác với lẽ thường

Chương 4: Làm thế nào giúp con bạn có động lực vươn tới thành công

Chương 5: Năm loại cảm xúc tác động mạnh đến hành vi con trẻ

Chương 6: Khơi dậy và nuôi dưỡng lòng tự trọng, sự tự tin nơi con trẻ

Chương 7: Làm thế nào để khiến trẻ hợp tác và vâng lời cha mẹ

Chương 8: Thay đổi tư duy bằng phương pháp chuyển hóa ý nghĩa tích cực

Chương 9: Kỷ luật trong gia đình theo phương châm cả nhà cùng thắng








3.DOWNLOAD:



Pass: sachdoanhtri


ĐỌC THÊM CÁC SÁCH CỦA ADAMKHOO:







Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More

 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by Lasantha - Premium Blogger Themes | Best WordPress Web Hosting