Hiển thị các bài đăng có nhãn Tin-Doanh nhân với Xã Hội. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tin-Doanh nhân với Xã Hội. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 16 tháng 8, 2011

Doanh nhân xây chùa, tụng kinh

Đang làm ăn đôn đáo, anh đột nhiên quay ra xây chùa, ăn chay và tụng kinh niệm Phật. Anh bảo: “Tiền bạc kiếm nhiều chết có mang đi được đâu, từ dạo tìm đến cửa Phật, tôi thấy khoẻ. Sống chậm vẫn thích hơn”.
 
Sợ “đi đêm”

Người đàn ông ấy là Vũ Nguyên Bảy, Chủ tịch HĐQT Cty Cổ phần Cơ khí xây dựng và xuất nhập khẩu Thành Đông. Sinh năm 1961, ở làng Vân Độ (tên cổ là làng Đò, xã Trùng Khánh, huyện Gia Lộc, Hải Dương), vùng đất chiêm trũng, hễ mưa là ngập lụt. Bởi thế làng nghèo. Là con thứ bảy nên cha mẹ đặt luôn tên Bảy. Không ai nghĩ, cái cách đặt tên giản dị ấy, lại áp vào 
tính cách của Bảy. Thật như đếm. 





Anh Bảy (đứng) chỉ đạo thợ hoàn thiện ngôi đền thờ Bác Hồ.
Mới gặp, hay như tôi đã gặp cả chục lần, cũng chẳng nghĩ anh là doanh nhân. Người nhỏ thấp, da đen, tóc tai lùm xùm, đi xe tự lái Camry đời cũ. Ngó qua, 99% các thầy tướng số tử vi phán thằng này chỉ làm nông dân. Quả cũng có phần đúng. Mấy chục năm nay, tuy không lội ruộng nhưng cuộc đời Bảy cũng bôn ba khắp nơi kiếm ăn, cả tây lẫn ta.

Lớn lên, xin đi bộ đội thì chính quyền không cho, vì Bảy vừa thấp bé nhẹ cân, lại có đến hai người anh liệt sỹ. Năm 1981, Bảy khăn gói lên đường sang Tiệp Khắc theo diện xuất khẩu lao động. Năm năm sau về nước, xin vào Sở Thuỷ sản làm công chức. Không chịu nổi kiểu tháng tháng nhận lương ba cọc ba đồng nhưng chỉ ngồi chơi xơi nước, Bảy xin nghỉ theo chế độ 176. Sau đó, anh ra ngoài làm, rồi trụ lại với nghề xây dựng.

Những năm đầu bước chân vào thương trường, Cty của anh Bảy cũng thắng thầu khá nhiều công trình xây dựng từ vốn ngân sách. Nhưng vì không dám làm ẩu, rút ruột, nên lãi không bao nhiêu. Vì làm cho nhà nước, muốn trúng thầu phải “đi đêm”. “Tính tôi không thích chạy chọt, không làm ăn dối trá được nên sau một vài công trình, tôi rút lui. Chuyển hướng sang làm với nước ngoài. Ông nào có tiền thì làm, không thì thôi” - anh Bảy tâm sự.

Hiện, ở đất Hải Dương, nhiều nhà đầu tư nước ngoài trong các KCN đã chọn Cty của anh Bảy làm nhà thầu thi công nhà máy. Công trình lớn nhất anh vừa xây dựng là nhà máy của Tập đoàn Huynjin (Hàn Quốc), trong KCN Nam Sách, trị giá gói thầu hơn 200 tỷ đồng.

Bỏ làm ăn đi xây chùa

Đang lúc ăn nên làm ra, năm 2008, “bão giá” ập tới, lạm phát tới hơn 20%, các doanh nghiệp xây dựng lao đao. Cty Thành Đông cũng không ngoại lệ, đến lúc này, làm ăn với nước ngoài lại khiến anh lâm cảnh khốn khó. Vì hợp đồng đã ký, nguyên tắc cũng chỉ được điều chỉnh đến 10% giá trị, nếu thị trường có biến động. Ai ngờ năm 2008, lạm phát tới hơn 20%, còn giá vật liệu xây dựng, tăng gấp đôi. 


 



Cổng vào ngôi chùa làng Vân Độ được anh Bảy xây dựng năm 2008.

Giữa năm 2008, người ta thấy Bảy đột nhiên tạm đóng cửa công ty, về quê xây chùa. “Làm ăn lỗ vốn, thà mình bỏ tiền đó ra xây cái chùa cho bà con có nơi chay tịnh còn hơn”. Nói là làm, anh bỏ dăm tỷ xây ngôi chùa trên nền đất của ngôi chùa cũ làng Vân Độ.

Khác với các đại gia làm từ thiện, chỉ bỏ ra cục tiền, còn chuyện làm thế nào phó mặc cho người khác. Bảy tự nhập gỗ lim từ châu Phi về, tự tìm cánh thợ làm chùa, đúc tượng, ngày ngày chạy xe gần 20 cây số từ TP Hải Dương về quê giám sát thi công.


Hôm xây xong, anh mời tôi về thắp hương lễ Phật. Tôi thấy lạ, anh tự ngồi thỉnh chuông, tụng kinh niệm phật như thầy tu. Hỏi sao anh rành rẽ vậy? Anh bảo: “Tôi đã ăn chay niệm Phật cả năm nay rồi. Ăn chay cho thanh tịnh, còn tụng kinh là để tâm hồn bớt đi những dục vọng đời thường”.


Trong toà nhà anh mới bỏ ra gần triệu đô xây cùng ngôi chùa năm 2008 (toạ lạc cùng con phố Lê Văn Lương với nhà tướng Phạm Xuân Quắc, Trưởng ban Chuyên án PMU18), trên tầng thượng, anh cũng dành một phòng thờ Phật và thờ Bác Hồ, khá uy linh. Ở đó, sáng nào anh cũng tụng kinh, niệm Phật. Ngày thường tụng kinh 40 phút nhưng vào ngày 30, mùng 1 âm lịch anh ngồi cả tiếng đồng hồ.


Theo anh Bảy, việc tụng kinh niệm Phật người thường ai cũng có thể làm được, không nhất thiết phải là người có căn số. Còn việc làm sao đọc được kinh là vì anh thường hay đi chùa chiền với các nhà sư làm lễ, nên tự học mà thành.


Anh Bảy tâm sự: “Thực ra, làm được nhiều tiền chính đáng cũng là việc tốt, vì mình đóng thuế được cho nhà nước, sau đó là trả lương hậu hĩnh cho cán bộ nhân viên. Từ ngày xây chùa, theo Phật, dù vẫn theo nghề thầu xây dựng, nhưng thấy cuộc sống thanh thản. Kiếm tiền không xấu, nhưng nhiều hay ít thì chết có ai mang đi được đâu”.


Đang người thường thế, anh chuyển qua ăn chay, tụng kinh niệm Phật, vợ con có phản ứng gì không? Anh bảo: “Vợ tôi không những ủng hộ, mà còn làm theo. Bây giờ cũng thạo kinh Phật lắm rồi”.


Cuối tháng 7 âm lịch này, anh Bảy làm lễ khánh thành ngôi đền thờ Bác Hồ, liệt sỹ và Mẹ Việt Nam Anh hùng, cạnh ngôi chùa. Tổng tiền đầu tư khoảng 5 tỷ đồng, do anh Bảy cùng anh trai, người góp tiền, người bỏ công xây dựng. Anh Bảy mời thợ từ Ý Yên (Nam Định) về tận nơi đúc bức tượng đồng Bác Hồ nặng hơn tấn, mạ vàng, cùng hai bức phù điêu liệt sỹ và Mẹ Việt Nam Anh hùng.


Anh Bảy cho biết: “Sau khi khánh thành, tôi sẽ bàn giao lại cho làng. Mong sao dân làng có nơi thờ cúng, để con cháu đời đời hướng thiện”. 




SÁCH DOANH TRÍ's Blog
(Theo Tiền phong)

Doanh nhân xây chùa, tụng kinh

Đang làm ăn đôn đáo, anh đột nhiên quay ra xây chùa, ăn chay và tụng kinh niệm Phật. Anh bảo: “Tiền bạc kiếm nhiều chết có mang đi được đâu, từ dạo tìm đến cửa Phật, tôi thấy khoẻ. Sống chậm vẫn thích hơn”.
 
Sợ “đi đêm”

Người đàn ông ấy là Vũ Nguyên Bảy, Chủ tịch HĐQT Cty Cổ phần Cơ khí xây dựng và xuất nhập khẩu Thành Đông. Sinh năm 1961, ở làng Vân Độ (tên cổ là làng Đò, xã Trùng Khánh, huyện Gia Lộc, Hải Dương), vùng đất chiêm trũng, hễ mưa là ngập lụt. Bởi thế làng nghèo. Là con thứ bảy nên cha mẹ đặt luôn tên Bảy. Không ai nghĩ, cái cách đặt tên giản dị ấy, lại áp vào 
tính cách của Bảy. Thật như đếm. 





Anh Bảy (đứng) chỉ đạo thợ hoàn thiện ngôi đền thờ Bác Hồ.
Mới gặp, hay như tôi đã gặp cả chục lần, cũng chẳng nghĩ anh là doanh nhân. Người nhỏ thấp, da đen, tóc tai lùm xùm, đi xe tự lái Camry đời cũ. Ngó qua, 99% các thầy tướng số tử vi phán thằng này chỉ làm nông dân. Quả cũng có phần đúng. Mấy chục năm nay, tuy không lội ruộng nhưng cuộc đời Bảy cũng bôn ba khắp nơi kiếm ăn, cả tây lẫn ta.

Lớn lên, xin đi bộ đội thì chính quyền không cho, vì Bảy vừa thấp bé nhẹ cân, lại có đến hai người anh liệt sỹ. Năm 1981, Bảy khăn gói lên đường sang Tiệp Khắc theo diện xuất khẩu lao động. Năm năm sau về nước, xin vào Sở Thuỷ sản làm công chức. Không chịu nổi kiểu tháng tháng nhận lương ba cọc ba đồng nhưng chỉ ngồi chơi xơi nước, Bảy xin nghỉ theo chế độ 176. Sau đó, anh ra ngoài làm, rồi trụ lại với nghề xây dựng.

Những năm đầu bước chân vào thương trường, Cty của anh Bảy cũng thắng thầu khá nhiều công trình xây dựng từ vốn ngân sách. Nhưng vì không dám làm ẩu, rút ruột, nên lãi không bao nhiêu. Vì làm cho nhà nước, muốn trúng thầu phải “đi đêm”. “Tính tôi không thích chạy chọt, không làm ăn dối trá được nên sau một vài công trình, tôi rút lui. Chuyển hướng sang làm với nước ngoài. Ông nào có tiền thì làm, không thì thôi” - anh Bảy tâm sự.

Hiện, ở đất Hải Dương, nhiều nhà đầu tư nước ngoài trong các KCN đã chọn Cty của anh Bảy làm nhà thầu thi công nhà máy. Công trình lớn nhất anh vừa xây dựng là nhà máy của Tập đoàn Huynjin (Hàn Quốc), trong KCN Nam Sách, trị giá gói thầu hơn 200 tỷ đồng.

Bỏ làm ăn đi xây chùa

Đang lúc ăn nên làm ra, năm 2008, “bão giá” ập tới, lạm phát tới hơn 20%, các doanh nghiệp xây dựng lao đao. Cty Thành Đông cũng không ngoại lệ, đến lúc này, làm ăn với nước ngoài lại khiến anh lâm cảnh khốn khó. Vì hợp đồng đã ký, nguyên tắc cũng chỉ được điều chỉnh đến 10% giá trị, nếu thị trường có biến động. Ai ngờ năm 2008, lạm phát tới hơn 20%, còn giá vật liệu xây dựng, tăng gấp đôi. 


 



Cổng vào ngôi chùa làng Vân Độ được anh Bảy xây dựng năm 2008.

Giữa năm 2008, người ta thấy Bảy đột nhiên tạm đóng cửa công ty, về quê xây chùa. “Làm ăn lỗ vốn, thà mình bỏ tiền đó ra xây cái chùa cho bà con có nơi chay tịnh còn hơn”. Nói là làm, anh bỏ dăm tỷ xây ngôi chùa trên nền đất của ngôi chùa cũ làng Vân Độ.

Khác với các đại gia làm từ thiện, chỉ bỏ ra cục tiền, còn chuyện làm thế nào phó mặc cho người khác. Bảy tự nhập gỗ lim từ châu Phi về, tự tìm cánh thợ làm chùa, đúc tượng, ngày ngày chạy xe gần 20 cây số từ TP Hải Dương về quê giám sát thi công.


Hôm xây xong, anh mời tôi về thắp hương lễ Phật. Tôi thấy lạ, anh tự ngồi thỉnh chuông, tụng kinh niệm phật như thầy tu. Hỏi sao anh rành rẽ vậy? Anh bảo: “Tôi đã ăn chay niệm Phật cả năm nay rồi. Ăn chay cho thanh tịnh, còn tụng kinh là để tâm hồn bớt đi những dục vọng đời thường”.


Trong toà nhà anh mới bỏ ra gần triệu đô xây cùng ngôi chùa năm 2008 (toạ lạc cùng con phố Lê Văn Lương với nhà tướng Phạm Xuân Quắc, Trưởng ban Chuyên án PMU18), trên tầng thượng, anh cũng dành một phòng thờ Phật và thờ Bác Hồ, khá uy linh. Ở đó, sáng nào anh cũng tụng kinh, niệm Phật. Ngày thường tụng kinh 40 phút nhưng vào ngày 30, mùng 1 âm lịch anh ngồi cả tiếng đồng hồ.


Theo anh Bảy, việc tụng kinh niệm Phật người thường ai cũng có thể làm được, không nhất thiết phải là người có căn số. Còn việc làm sao đọc được kinh là vì anh thường hay đi chùa chiền với các nhà sư làm lễ, nên tự học mà thành.


Anh Bảy tâm sự: “Thực ra, làm được nhiều tiền chính đáng cũng là việc tốt, vì mình đóng thuế được cho nhà nước, sau đó là trả lương hậu hĩnh cho cán bộ nhân viên. Từ ngày xây chùa, theo Phật, dù vẫn theo nghề thầu xây dựng, nhưng thấy cuộc sống thanh thản. Kiếm tiền không xấu, nhưng nhiều hay ít thì chết có ai mang đi được đâu”.


Đang người thường thế, anh chuyển qua ăn chay, tụng kinh niệm Phật, vợ con có phản ứng gì không? Anh bảo: “Vợ tôi không những ủng hộ, mà còn làm theo. Bây giờ cũng thạo kinh Phật lắm rồi”.


Cuối tháng 7 âm lịch này, anh Bảy làm lễ khánh thành ngôi đền thờ Bác Hồ, liệt sỹ và Mẹ Việt Nam Anh hùng, cạnh ngôi chùa. Tổng tiền đầu tư khoảng 5 tỷ đồng, do anh Bảy cùng anh trai, người góp tiền, người bỏ công xây dựng. Anh Bảy mời thợ từ Ý Yên (Nam Định) về tận nơi đúc bức tượng đồng Bác Hồ nặng hơn tấn, mạ vàng, cùng hai bức phù điêu liệt sỹ và Mẹ Việt Nam Anh hùng.


Anh Bảy cho biết: “Sau khi khánh thành, tôi sẽ bàn giao lại cho làng. Mong sao dân làng có nơi thờ cúng, để con cháu đời đời hướng thiện”. 




SÁCH DOANH TRÍ's Blog
(Theo Tiền phong)

Thứ Bảy, 6 tháng 8, 2011

Học hết lớp ba, có bằng của Bill Gates

Nạn nhân chất độc da cam Nguyễn Chiến Thắng học hết lớp ba, sau đó tự học, rồi có bằng Microsoft do đích thân vua máy tính Bill Gates ký và năm chứng chỉ xuất sắc sau đại học về an toàn mạng.
Anh Thắng và bằng Microsoft có chữ ký của ông Bill Gates.
Suốt buổi trò chuyện tại gia đình anh Thắng (quận Thanh Xuân, Hà Nội), bố Thắng phải ngồi cạnh làm phiên dịch bởi giọng anh ngọng nghịu, méo mó, khó khăn lắm mới phát âm được vài từ. Không ít lần người bố rơi nước mắt khi kể câu chuyện đời như cổ tích của đứa con trai tật nguyền.
Chiến Thắng là con thứ hai trong gia đình có hai chị em. Khi sinh ra, Thắng bụ bẫm, đáng yêu như bao đứa trẻ khác, nhưng chỉ sau 2 tháng, tay và chân trái có biểu hiện co cứng, khó vận động. Lên 1 tuổi, bệnh của Thắng ngày càng nặng, miệng méo xẹo, cổ ngúc ngoắc, chân tay co cứng, bước đi lật khật. Gia đình gõ cửa khắp nơi tìm cách chữa trị, nhưng vô vọng. Thắng bị di chứng chất độc da cam từ người bố là bộ đội.
Lên 10 tuổi, Thắng được bố đưa đến làng trẻ Hòa Bình (Hà Nội), nơi có nhiều trẻ đồng cảnh ngộ để học tập và chữa trị. Thắng mê học đến lạ. Mỗi lần cầm bút viết, tay phải lên gân mới đưa được một nét chữ, thủng mấy lần giấy và gẫy không biết bao nhiêu bút, nhưng Thắng vẫn kiên trì học.
Ba năm miệt mài, Thắng được nhà trường cấp chứng chỉ học hết chương trình lớp 3. Thắng muốn học tiếp, nhưng khi học với những đứa trẻ bình thường, cậu không thể chép bài kịp. Nghe lời bố, Thắng ở nhà tự học và được bố kèm cặp, hướng dẫn. Bằng nỗ lực phi thường, Thắng tự học thành thạo môn toán từ hệ tiểu học đến toán cao cấp.
Làm quen với máy tính năm 1999, với hai ngón trỏ mò mẫm mổ cò, Thắng ngồi riết cả ngày không biết chán. Bố lọc cọc đạp xe khắp các nhà sách tìm tài liệu CNTT để Thắng học, chủ yếu bằng tiếng Anh vì hồi đó sách viết bằng tiếng Việt còn hiếm.
Việc học tiếng Anh của Thắng cũng là kỳ tích. Không phát âm được, Thắng học tiếng Anh bằng mắt và ghi nhớ trong đầu. Cứ đọc nhiều, quen mặt chữ, dịch ra nghĩa, chỗ nào khó quá, Thắng gạch chân về hỏi chị. Cứ như thế, Thắng có thể học trực tuyến CNTT bằng tiếng Anh và dịch thành thạo các tài liệu tiếng Anh.
Năm 2001, trong lúc ngồi sau xe bố đi chơi phố, Thắng đọc được thông tin Trung tâm Dạy nghề Hoàn Kiếm (Hà Nội) tổ chức thi lấy chứng chỉ Office. Thắng đăng ký thi và đạt loại giỏi. Sau đó, bố Thắng liên hệ với Trung tâm Đào tạo Lập trình viên quốc tế Aptech – FPT để đăng ký cho con học nhưng bị từ chối vì trung tâm chỉ nhận học viên có trình độ đại học.
Thắng năn nỉ xin học thử 1 tháng và thể hiện được năng lực đặc biệt của mình. Thắng tốt nghiệp loại giỏi với số điểm 91/100 - là người thứ hai đạt được điểm số cao như thế kể từ ngày trung tâm thành lập.
Sẵn sàng chết để học
Năm 2004, Thắng đoạt giải nghị lực trong cuộc thi Trí tuệ Việt Nam. Trong đêm trao giải, ông Trương Gia Bình (Tổng Giám đốc FPT hồi đó) tuyên bố: “Kể từ giờ phút này, Nguyễn Chiến Thắng là công dân FPT”.
Trong một lần lang thang trên mạng, Thắng nhận lời thách đố với một hacker. Hacker đó tuyên bố, chỉ cần 10 phút sẽ đánh sập máy tính của Thắng. Tuy nhiên, sau hơn 3 tiếng, máy tính của Thắng vẫn ổn trong khi 2 laptop của hacker kia thành đồ phế thải. Phục tài năng của Thắng, hacker đó giới thiệu Thắng thi vào Trung tâm lập trình viên quốc tế tại Pháp.
Học viên học ở Trung tâm này phải là kỹ sư CNTT loại giỏi của các nước. Khóa thi có hơn 200 kỹ sư giỏi đến từ khắp thế giới và chỉ có Thắng là thí sinh tật nguyền. 200 người thi chỉ chọn 10. Khi Thắng gửi hồ sơ đăng ký, những người đứng đầu trung tâm rất ngạc nhiên và khuyến khích nếu Thắng thi đỗ sẽ được miễn học phí (9.000 USD/tháng). Thắng thi đỗ.
Niềm vui chưa trọn, Thắng đối mặt nguy cơ không được học bởi bác sĩ phát hiện khu bán cầu não phải có chất đặc biệt. Chuyên gia kết luận, Thắng không thể theo học với cường độ căng thẳng, dễ đứt mạch máu, nguy hiểm tính mạng.
Thắng phải làm đơn xin theo học đến cùng và cam đoan nếu có chuyện gì xảy ra, gia đình hoàn toàn chịu trách nhiệm. Đơn được chấp nhận, Thắng lao vào học như một con thiêu thân. Do chênh lệch múi giờ nên suốt 3 năm học trực tuyến, Thắng phải thức trắng đêm.
“Có những đợt vì học căng thẳng quá, Thắng trở nên đờ đẫn, mất hết trí nhớ, không nhận ra ai. Mất 2 - 3 tuần, Thắng mới trở lại bình thường rồi lao vào học tiếp”, bố Thắng kể.
Suốt 3 năm học, Thắng lúc nào cũng giữ vị trí nhất, nhì lớp. Kết quả học tập cuối cùng khiến các vị giáo sư đầu ngành của trung tâm sững sờ khi Thắng đạt điểm gần như tuyệt đối 99/100 điểm. Số điểm cao chưa từng có trong lịch sử trung tâm. Chính vì thế, bằng Microsoft của Thắng là tấm bằng duy nhất trong khóa học có chữ ký của ông Bill Gates. Không dừng lại ở đó, Thắng còn sở hữu 5 chứng chỉ sau đại học xuất sắc về an toàn mạng.
Hạnh phúc
Kể lại những tháng ngày qua, mặt Thắng rạng ngời hạnh phúc. Thắng khoe: “CNTT không chỉ giúp thỏa mãn đam mê mà còn cho tôi nhiều hạnh phúc”. Chị Nguyễn Thị Hồng, vợ Thắng, từng là sinh viên ĐH Công Đoàn vì ngưỡng mộ tài năng của Thắng mà bỏ ngang đại học thi sang CNTT để có cơ hội gần anh. Không ngại ngần về bệnh tật của Thắng, chị Hồng đến với anh bằng tình yêu chân thành. Hạnh phúc được nhân lên khi anh chị có một cậu con trai.

SÁCH DOANH TRÍ's Blog
(Theo Tiền phong)

Học hết lớp ba, có bằng của Bill Gates

Nạn nhân chất độc da cam Nguyễn Chiến Thắng học hết lớp ba, sau đó tự học, rồi có bằng Microsoft do đích thân vua máy tính Bill Gates ký và năm chứng chỉ xuất sắc sau đại học về an toàn mạng.
Anh Thắng và bằng Microsoft có chữ ký của ông Bill Gates.
Suốt buổi trò chuyện tại gia đình anh Thắng (quận Thanh Xuân, Hà Nội), bố Thắng phải ngồi cạnh làm phiên dịch bởi giọng anh ngọng nghịu, méo mó, khó khăn lắm mới phát âm được vài từ. Không ít lần người bố rơi nước mắt khi kể câu chuyện đời như cổ tích của đứa con trai tật nguyền.
Chiến Thắng là con thứ hai trong gia đình có hai chị em. Khi sinh ra, Thắng bụ bẫm, đáng yêu như bao đứa trẻ khác, nhưng chỉ sau 2 tháng, tay và chân trái có biểu hiện co cứng, khó vận động. Lên 1 tuổi, bệnh của Thắng ngày càng nặng, miệng méo xẹo, cổ ngúc ngoắc, chân tay co cứng, bước đi lật khật. Gia đình gõ cửa khắp nơi tìm cách chữa trị, nhưng vô vọng. Thắng bị di chứng chất độc da cam từ người bố là bộ đội.
Lên 10 tuổi, Thắng được bố đưa đến làng trẻ Hòa Bình (Hà Nội), nơi có nhiều trẻ đồng cảnh ngộ để học tập và chữa trị. Thắng mê học đến lạ. Mỗi lần cầm bút viết, tay phải lên gân mới đưa được một nét chữ, thủng mấy lần giấy và gẫy không biết bao nhiêu bút, nhưng Thắng vẫn kiên trì học.
Ba năm miệt mài, Thắng được nhà trường cấp chứng chỉ học hết chương trình lớp 3. Thắng muốn học tiếp, nhưng khi học với những đứa trẻ bình thường, cậu không thể chép bài kịp. Nghe lời bố, Thắng ở nhà tự học và được bố kèm cặp, hướng dẫn. Bằng nỗ lực phi thường, Thắng tự học thành thạo môn toán từ hệ tiểu học đến toán cao cấp.
Làm quen với máy tính năm 1999, với hai ngón trỏ mò mẫm mổ cò, Thắng ngồi riết cả ngày không biết chán. Bố lọc cọc đạp xe khắp các nhà sách tìm tài liệu CNTT để Thắng học, chủ yếu bằng tiếng Anh vì hồi đó sách viết bằng tiếng Việt còn hiếm.
Việc học tiếng Anh của Thắng cũng là kỳ tích. Không phát âm được, Thắng học tiếng Anh bằng mắt và ghi nhớ trong đầu. Cứ đọc nhiều, quen mặt chữ, dịch ra nghĩa, chỗ nào khó quá, Thắng gạch chân về hỏi chị. Cứ như thế, Thắng có thể học trực tuyến CNTT bằng tiếng Anh và dịch thành thạo các tài liệu tiếng Anh.
Năm 2001, trong lúc ngồi sau xe bố đi chơi phố, Thắng đọc được thông tin Trung tâm Dạy nghề Hoàn Kiếm (Hà Nội) tổ chức thi lấy chứng chỉ Office. Thắng đăng ký thi và đạt loại giỏi. Sau đó, bố Thắng liên hệ với Trung tâm Đào tạo Lập trình viên quốc tế Aptech – FPT để đăng ký cho con học nhưng bị từ chối vì trung tâm chỉ nhận học viên có trình độ đại học.
Thắng năn nỉ xin học thử 1 tháng và thể hiện được năng lực đặc biệt của mình. Thắng tốt nghiệp loại giỏi với số điểm 91/100 - là người thứ hai đạt được điểm số cao như thế kể từ ngày trung tâm thành lập.
Sẵn sàng chết để học
Năm 2004, Thắng đoạt giải nghị lực trong cuộc thi Trí tuệ Việt Nam. Trong đêm trao giải, ông Trương Gia Bình (Tổng Giám đốc FPT hồi đó) tuyên bố: “Kể từ giờ phút này, Nguyễn Chiến Thắng là công dân FPT”.
Trong một lần lang thang trên mạng, Thắng nhận lời thách đố với một hacker. Hacker đó tuyên bố, chỉ cần 10 phút sẽ đánh sập máy tính của Thắng. Tuy nhiên, sau hơn 3 tiếng, máy tính của Thắng vẫn ổn trong khi 2 laptop của hacker kia thành đồ phế thải. Phục tài năng của Thắng, hacker đó giới thiệu Thắng thi vào Trung tâm lập trình viên quốc tế tại Pháp.
Học viên học ở Trung tâm này phải là kỹ sư CNTT loại giỏi của các nước. Khóa thi có hơn 200 kỹ sư giỏi đến từ khắp thế giới và chỉ có Thắng là thí sinh tật nguyền. 200 người thi chỉ chọn 10. Khi Thắng gửi hồ sơ đăng ký, những người đứng đầu trung tâm rất ngạc nhiên và khuyến khích nếu Thắng thi đỗ sẽ được miễn học phí (9.000 USD/tháng). Thắng thi đỗ.
Niềm vui chưa trọn, Thắng đối mặt nguy cơ không được học bởi bác sĩ phát hiện khu bán cầu não phải có chất đặc biệt. Chuyên gia kết luận, Thắng không thể theo học với cường độ căng thẳng, dễ đứt mạch máu, nguy hiểm tính mạng.
Thắng phải làm đơn xin theo học đến cùng và cam đoan nếu có chuyện gì xảy ra, gia đình hoàn toàn chịu trách nhiệm. Đơn được chấp nhận, Thắng lao vào học như một con thiêu thân. Do chênh lệch múi giờ nên suốt 3 năm học trực tuyến, Thắng phải thức trắng đêm.
“Có những đợt vì học căng thẳng quá, Thắng trở nên đờ đẫn, mất hết trí nhớ, không nhận ra ai. Mất 2 - 3 tuần, Thắng mới trở lại bình thường rồi lao vào học tiếp”, bố Thắng kể.
Suốt 3 năm học, Thắng lúc nào cũng giữ vị trí nhất, nhì lớp. Kết quả học tập cuối cùng khiến các vị giáo sư đầu ngành của trung tâm sững sờ khi Thắng đạt điểm gần như tuyệt đối 99/100 điểm. Số điểm cao chưa từng có trong lịch sử trung tâm. Chính vì thế, bằng Microsoft của Thắng là tấm bằng duy nhất trong khóa học có chữ ký của ông Bill Gates. Không dừng lại ở đó, Thắng còn sở hữu 5 chứng chỉ sau đại học xuất sắc về an toàn mạng.
Hạnh phúc
Kể lại những tháng ngày qua, mặt Thắng rạng ngời hạnh phúc. Thắng khoe: “CNTT không chỉ giúp thỏa mãn đam mê mà còn cho tôi nhiều hạnh phúc”. Chị Nguyễn Thị Hồng, vợ Thắng, từng là sinh viên ĐH Công Đoàn vì ngưỡng mộ tài năng của Thắng mà bỏ ngang đại học thi sang CNTT để có cơ hội gần anh. Không ngại ngần về bệnh tật của Thắng, chị Hồng đến với anh bằng tình yêu chân thành. Hạnh phúc được nhân lên khi anh chị có một cậu con trai.

SÁCH DOANH TRÍ's Blog
(Theo Tiền phong)

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More

 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by Lasantha - Premium Blogger Themes | Best WordPress Web Hosting