Hiển thị các bài đăng có nhãn THưỜNG THỨC CUỘC SỐNG. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn THưỜNG THỨC CUỘC SỐNG. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 20 tháng 8, 2011

Những lời khuyên của cha




Mỗi ngày con hãy nhớ lời khen tặng vài ba người.

Mỗi năm ít nhất một lần con hãy chờ xem mặt trời mọc.

Nhìn thẳng vào mắt mọi người.

Nói lời "cảm ơn" càng nhiều càng tốt.

Hãy sống dưới mức con kiếm được.

Đối xử với mọi người như con muốn được họ đối xử như thế.

Kết thêm những người bạn mới nhưng trân trọng những người bạn cũ.

Hãy giữ kĩ những điều bí mật.

Dám chịu nhận những lầm lẫn của mình.

Con hãy can đảm. Nếu tự con không được can đảm lắm thì cũng phải tỏ ra can đảm. Người ta không phân biệt một người can đảm với một người tỏ ra can đảm.

Con phải dành thì giờ và tiền bạc làm việc thiện trong cộng đồng của con.

Đừng bao giờ lường gạt một ai

Học cách lắng nghe. Cơ hội nhiều khi đến gõ cửa nhà con rất khẽ.

Đừng bao giờ làm cho ai mất hi vọng, nhiều người chỉ sống nhờ hi vọng đấy con ạ.

Con đừng cầu mong của cải, mà phải cầu mong sự khôn ngoan, hiểu biết và lòng can đảm.

Đừng bao giờ hành động khi con đang giận dữ.

Con phải giữ tư thế đàng hoàng. Muốn đến một nơi nào đó phải có mục đích và tự tin rồi hãy đến.
Đừng bao giờ ngồi lê đôi mách.

Cẩn thận với những kẻ nào mà họ không còn gì để mất.

Khi gặp một nhiệm vụ khó khăn, con hãy hành động như không thể nào thất bại.

Đừng giao du quá rộng. Phải học cách trả lời " không" một cách dứt khoát và lễ phép.

Đừng bao giờ mong đợi cuộc đời đối xử sòng phẳng với con.

Đừng đánh giá thấp sức mạnh của sự tha thứ.

Con hãy mạnh dạn trong cuộc sống.

Khi nhìn những quãng đời đã qua, hãy tiếc những gì chưa làm được chứ đừng tiếc những điều đã làm xong.

Đừng quan tâm đến bè nhóm. Những ý tưởng mới mẻ, cao thượng và có tác động đến cuộc sống luôn luôn là những ý tưởng của các cá nhân biết làm việc.

Những nhạc sĩ trình diễn bên đường thường có những điều đáng trân trọng. Con hãy dừng lại, lắng nghe và nhớ tặng gì đó cho họ.

Khi gặp vấn đề trầm trọng về sức khỏe, con hãy nhớ nhờ ít nhất ba vị thầy thuốc khác nhau xem xét.

Hãy chiến đấu chống lại thói vô trật tự.

Đừng tập thói trì hoãn công việc.

Làm ngay những việc cần phải làm vào đúng lúc cần phải làm.

Không ai chờ đến lúc hấp hối để nói " giá như tôi còn thêm được thời gian...".

Đừng sợ phải nói "tôi không biết".

Đừng sợ phải nói "xin lỗi, rất tiếc".

Hãy ghi sẵn những điều gì con muốn được trải qua trong cuộc đời .

Jackson Brown



SÁCH DOANH TRÍ's Blog (st)

Những lời khuyên của cha




Mỗi ngày con hãy nhớ lời khen tặng vài ba người.

Mỗi năm ít nhất một lần con hãy chờ xem mặt trời mọc.

Nhìn thẳng vào mắt mọi người.

Nói lời "cảm ơn" càng nhiều càng tốt.

Hãy sống dưới mức con kiếm được.

Đối xử với mọi người như con muốn được họ đối xử như thế.

Kết thêm những người bạn mới nhưng trân trọng những người bạn cũ.

Hãy giữ kĩ những điều bí mật.

Dám chịu nhận những lầm lẫn của mình.

Con hãy can đảm. Nếu tự con không được can đảm lắm thì cũng phải tỏ ra can đảm. Người ta không phân biệt một người can đảm với một người tỏ ra can đảm.

Con phải dành thì giờ và tiền bạc làm việc thiện trong cộng đồng của con.

Đừng bao giờ lường gạt một ai

Học cách lắng nghe. Cơ hội nhiều khi đến gõ cửa nhà con rất khẽ.

Đừng bao giờ làm cho ai mất hi vọng, nhiều người chỉ sống nhờ hi vọng đấy con ạ.

Con đừng cầu mong của cải, mà phải cầu mong sự khôn ngoan, hiểu biết và lòng can đảm.

Đừng bao giờ hành động khi con đang giận dữ.

Con phải giữ tư thế đàng hoàng. Muốn đến một nơi nào đó phải có mục đích và tự tin rồi hãy đến.
Đừng bao giờ ngồi lê đôi mách.

Cẩn thận với những kẻ nào mà họ không còn gì để mất.

Khi gặp một nhiệm vụ khó khăn, con hãy hành động như không thể nào thất bại.

Đừng giao du quá rộng. Phải học cách trả lời " không" một cách dứt khoát và lễ phép.

Đừng bao giờ mong đợi cuộc đời đối xử sòng phẳng với con.

Đừng đánh giá thấp sức mạnh của sự tha thứ.

Con hãy mạnh dạn trong cuộc sống.

Khi nhìn những quãng đời đã qua, hãy tiếc những gì chưa làm được chứ đừng tiếc những điều đã làm xong.

Đừng quan tâm đến bè nhóm. Những ý tưởng mới mẻ, cao thượng và có tác động đến cuộc sống luôn luôn là những ý tưởng của các cá nhân biết làm việc.

Những nhạc sĩ trình diễn bên đường thường có những điều đáng trân trọng. Con hãy dừng lại, lắng nghe và nhớ tặng gì đó cho họ.

Khi gặp vấn đề trầm trọng về sức khỏe, con hãy nhớ nhờ ít nhất ba vị thầy thuốc khác nhau xem xét.

Hãy chiến đấu chống lại thói vô trật tự.

Đừng tập thói trì hoãn công việc.

Làm ngay những việc cần phải làm vào đúng lúc cần phải làm.

Không ai chờ đến lúc hấp hối để nói " giá như tôi còn thêm được thời gian...".

Đừng sợ phải nói "tôi không biết".

Đừng sợ phải nói "xin lỗi, rất tiếc".

Hãy ghi sẵn những điều gì con muốn được trải qua trong cuộc đời .

Jackson Brown



SÁCH DOANH TRÍ's Blog (st)

Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2011

Gửi anh-người bận rộn

Không biết phải nói như thế nào về tình trạng của chúng mình hiện giờ... Đã ba tháng nay những cuộc điện thoại của mình gần như chỉ toàn nhịp thở đều đều của anh. Em chỉ biết thầm chúc anh ngủ ngon rồi lặng lẽ cúp máy. Em cũng cố gắng tự dỗ cho mình vào giấc ngủ bằng những sự tưởng tượng đẹp đẽ về tương lai của chúng mình nhưng vô ích.


Trong bóng tối với tay tìm chiếc điện thoại di động để nghe nhạc nhưng sao những bài hát yêu thích của em hôm nay bỗng trở nên nhạt nhẽo quá. Em chán chường quăng nhẹ điện thoại sang một bên sau hơn chục lần nhấn nút “next” liên tục...
Tình yêu là thế này đấy ư? Em không hề sợ hãi tình yêu nhưng cũng không có đủ niềm tin sẽ tìm được cho mình một tình yêu chân chính và chung thủy trong thời buổi hiện nay.
Rồi anh đến, khác với những người khác, bằng sự kiên nhẫn và chân thành, anh thắp lên trong em niềm tin đó mà em tưởng là mình không hề có.
Em bắt đầu mơ về một lễ cưới giản dị nhưng trang trọng, một ngôi nhà nho nhỏ nhưng ấm cúng và cả về những đứa con của chúng mình. Em cảm thấy hạnh phúc tràn ngập khi tưởng tượng cảnh tối tối cả gia đình chúng mình quây quần bên nhau như thế nào.
Em tự trách mình lẽ ra nên mở lòng sớm hơn, rồi em lại thầm cảm ơn ông trời vì đã cho em may mắn được gặp anh. Nhưng có lẽ tình yêu đã làm em bay bổng, phấn khích đến nỗi mất đi sự thận trọng vốn có.
Suốt bao năm em luôn dè chừng trước tình yêu, cẩn thận xem xét mỗi lần có ai đó gõ cửa nhưng khi đã quyết định mở cửa thì em lại vội vàng mở toang hoác, không ngần ngại gửi trọn niềm tin và đặt vào anh quá nhiều kỳ vọng.
Em mong đợi ở anh sự chung thủy, sự trung thực, sự hiểu biết, sự vững chãi, sự chia sẻ và thấu hiểu. Nhưng khi anh đang cố gắng hoàn thiện mình thì em lại cảm thấy hạnh phúc như đang xa dần...
Công việc và việc học cao lên khiến anh chẳng còn thời gian cho em mặc dù ban đầu chính em đã ủng hộ khi anh quyết định làm thế. Gặp nhau thỉnh thoảng đã đành, điện thoại cũng như không vì anh đã quá mệt sau giờ làm và học, chỉ muốn ngủ mà thôi, còn sức đâu mà nói chuyện với em.
Em không hề nghi ngờ sự chung thủy và trung thực của anh. Nhưng trong khi sự hiểu biết và vững chãi tăng lên thì sự chia sẻ và thấu hiểu lại giảm đi.
Em rất muốn kể cho anh nghe một ngày của em trôi qua như thế nào, từ những chuyện làm em nhức đầu đến những việc linh tinh nhỏ nhặt như mẻ bánh em mới làm.
Em cũng muốn nghe giọng anh hào hứng, say sưa khi anh nói về một vấn đề mà anh quan tâm hay bàn luận về một trận quần vợt. Em cũng muốn chúng mình lại thỉnh thoảng nấu cho nhau ăn...
Anh ơi, sao em nhớ quá ngày xưa - trước khi anh trở nên bận rộn như thế này. Vì vậy, em đã buồn và giận anh. Em tự hỏi tình yêu của anh là thế này đấy ư? Em cảm thấy mình không được quan tâm, cảm thấy có mà như không có người yêu.
Rồi em lại hỏi bản thân mình tình yêu của em là thế này đấy ư? Chỉ biết đòi hỏi, trách móc mà không biết thông cảm cho sự vất vả của anh. Lý trí bảo em phải chấp nhận điều đó và cho anh thời gian để hoàn thành những kế hoạch của mình.
Một ngày chỉ có hai mươi bốn tiếng và có những việc ưu tiên cần được thực hiện. Em buộc mình trở nên bận rộn để quên đi việc mong ngóng một bóng hình, để thôi chờ đợi một cuộc điện thoại nhưng vẫn không thể ngăn được cảm giác nhớ nhung, buồn và chán nản.
Em không biết mình có thể chịu đựng tình trạng này bao lâu nữa. Em không biết liệu tình yêu có thể tồn tại nếu thiếu đi sự chia sẻ và thấu hiểu hay không. Em không biết tương lai của chúng mình sẽ như thế nào. Nhưng anh ơi, em sợ... một ngày nào đó chúng mình sẽ xa nhau...  



SÁCH DOANH TRÍ's Blog
(Theo DNSG)

Gửi anh-người bận rộn

Không biết phải nói như thế nào về tình trạng của chúng mình hiện giờ... Đã ba tháng nay những cuộc điện thoại của mình gần như chỉ toàn nhịp thở đều đều của anh. Em chỉ biết thầm chúc anh ngủ ngon rồi lặng lẽ cúp máy. Em cũng cố gắng tự dỗ cho mình vào giấc ngủ bằng những sự tưởng tượng đẹp đẽ về tương lai của chúng mình nhưng vô ích.


Trong bóng tối với tay tìm chiếc điện thoại di động để nghe nhạc nhưng sao những bài hát yêu thích của em hôm nay bỗng trở nên nhạt nhẽo quá. Em chán chường quăng nhẹ điện thoại sang một bên sau hơn chục lần nhấn nút “next” liên tục...
Tình yêu là thế này đấy ư? Em không hề sợ hãi tình yêu nhưng cũng không có đủ niềm tin sẽ tìm được cho mình một tình yêu chân chính và chung thủy trong thời buổi hiện nay.
Rồi anh đến, khác với những người khác, bằng sự kiên nhẫn và chân thành, anh thắp lên trong em niềm tin đó mà em tưởng là mình không hề có.
Em bắt đầu mơ về một lễ cưới giản dị nhưng trang trọng, một ngôi nhà nho nhỏ nhưng ấm cúng và cả về những đứa con của chúng mình. Em cảm thấy hạnh phúc tràn ngập khi tưởng tượng cảnh tối tối cả gia đình chúng mình quây quần bên nhau như thế nào.
Em tự trách mình lẽ ra nên mở lòng sớm hơn, rồi em lại thầm cảm ơn ông trời vì đã cho em may mắn được gặp anh. Nhưng có lẽ tình yêu đã làm em bay bổng, phấn khích đến nỗi mất đi sự thận trọng vốn có.
Suốt bao năm em luôn dè chừng trước tình yêu, cẩn thận xem xét mỗi lần có ai đó gõ cửa nhưng khi đã quyết định mở cửa thì em lại vội vàng mở toang hoác, không ngần ngại gửi trọn niềm tin và đặt vào anh quá nhiều kỳ vọng.
Em mong đợi ở anh sự chung thủy, sự trung thực, sự hiểu biết, sự vững chãi, sự chia sẻ và thấu hiểu. Nhưng khi anh đang cố gắng hoàn thiện mình thì em lại cảm thấy hạnh phúc như đang xa dần...
Công việc và việc học cao lên khiến anh chẳng còn thời gian cho em mặc dù ban đầu chính em đã ủng hộ khi anh quyết định làm thế. Gặp nhau thỉnh thoảng đã đành, điện thoại cũng như không vì anh đã quá mệt sau giờ làm và học, chỉ muốn ngủ mà thôi, còn sức đâu mà nói chuyện với em.
Em không hề nghi ngờ sự chung thủy và trung thực của anh. Nhưng trong khi sự hiểu biết và vững chãi tăng lên thì sự chia sẻ và thấu hiểu lại giảm đi.
Em rất muốn kể cho anh nghe một ngày của em trôi qua như thế nào, từ những chuyện làm em nhức đầu đến những việc linh tinh nhỏ nhặt như mẻ bánh em mới làm.
Em cũng muốn nghe giọng anh hào hứng, say sưa khi anh nói về một vấn đề mà anh quan tâm hay bàn luận về một trận quần vợt. Em cũng muốn chúng mình lại thỉnh thoảng nấu cho nhau ăn...
Anh ơi, sao em nhớ quá ngày xưa - trước khi anh trở nên bận rộn như thế này. Vì vậy, em đã buồn và giận anh. Em tự hỏi tình yêu của anh là thế này đấy ư? Em cảm thấy mình không được quan tâm, cảm thấy có mà như không có người yêu.
Rồi em lại hỏi bản thân mình tình yêu của em là thế này đấy ư? Chỉ biết đòi hỏi, trách móc mà không biết thông cảm cho sự vất vả của anh. Lý trí bảo em phải chấp nhận điều đó và cho anh thời gian để hoàn thành những kế hoạch của mình.
Một ngày chỉ có hai mươi bốn tiếng và có những việc ưu tiên cần được thực hiện. Em buộc mình trở nên bận rộn để quên đi việc mong ngóng một bóng hình, để thôi chờ đợi một cuộc điện thoại nhưng vẫn không thể ngăn được cảm giác nhớ nhung, buồn và chán nản.
Em không biết mình có thể chịu đựng tình trạng này bao lâu nữa. Em không biết liệu tình yêu có thể tồn tại nếu thiếu đi sự chia sẻ và thấu hiểu hay không. Em không biết tương lai của chúng mình sẽ như thế nào. Nhưng anh ơi, em sợ... một ngày nào đó chúng mình sẽ xa nhau...  



SÁCH DOANH TRÍ's Blog
(Theo DNSG)

Thứ Tư, 3 tháng 8, 2011

Chúng ta còn được gặp bố mẹ bao nhiêu lần?

Đêm qua, tắt TV xong lên giường nằm đọc sách nhưng chẳng vào. Bật điện thoại nghe FM, tình cờ nghe được một câu chuyện khiến ta giật mình tự hỏi: Đời này ta sẽ còn gặp bố mẹ mình bao nhiêu lần nữa? Có người mỗi năm chỉ về thăm bố mẹ được một lần. Nếu bố mẹ còn sống được 20 năm nữa thì họ cũng chỉ được gặp 20 lần. Nhưng với nhiều người, bố mẹ có thể còn sống trên đời này khoảng 10 năm nữa thôi, vậy là chỉ còn 10 lần gặp mặt bố mẹ. Khoảng thời gian bố mẹ còn trên đời này của mỗi người có thể ngắn hơn nữa; chắc có người trong chúng ta không dám nghĩ tiếp!


Chủ đề mà chương trình phát thanh đưa ra trò chuyện cùng thính giả xoay quanh câu chuyện của một chàng trai từ miền quê tới thành phố xa xôi lập nghiệp. Sau khi học xong, anh ở lại thành phố và bắt đầu đi làm. Rồi thời gian trôi đi; 5 năm liền anh không về quê thăm bố mẹ được một lần.
Mới đây, anh đón được bố mẹ mình đến sống cùng mình ở thành phố thì không lâu sau, người mẹ được phát hiện là bị ung thư giai đoạn cuối. Theo lời bác sĩ, thời gian cho mẹ anh chỉ còn khoảng 1 năm, và khoảng thời gian đó đang từ từ ngắn lại khi mỗi ngày trôi qua… Giờ đây, ngoài lúc đi làm, anh dành tất cả thời gian còn lại để ở bên mẹ mình. Anh nhớ lại tất cả những gì mà bố mẹ đã dành cho anh từ thuở ấu thơ và nhận ra rằng mình thật có lỗi với bố mẹ. Lúc này, anh mới thấy được sự quý giá của những khoảnh khắc được ở bên bố mẹ mình. Đời này ta sẽ còn được gặp bố mẹ mình bao nhiêu lần? Chàng trai kia cũng sẽ giống như đa số chúng ta. Nếu như mẹ anh không lâm bệnh nặng, cuộc sống cứ đều đều trôi qua thì anh cũng chẳng thể nào nhận ra được những gì quý giá đang dần rời bỏ mình…


Xã hội không ngừng phát triển, cuộc sống ngày càng nhiều áp lực. Mỗi người đều mải lo cho sự nghiệp và cuộc sống bề bộn của mình: Bàn chuyện làm ăn, tìm kiếm cơ hội, quan hệ xã hội, thù tiếp khách khứa bạn bè, rồi học thêm cái này cái kia… Nhiều người ở xa quê, mỗi năm chỉ về thăm bố mẹ được một vài lần. Nhưng cũng có người sống gần bố mẹ ngay trong cùng một thành phố mà cũng chẳng có thời gian tới thăm bố mẹ được vài lần trong năm.
Chúng ta có thực sự là bận đến mức không còn thời gian để giành cho bố mẹ mình không? Có phải như thế thật không nhỉ?
Nhớ có lần bạn tôi cũng đã hỏi: “Mỗi năm anh về thăm bố mẹ được mấy lần?”. Nhưng lúc đó tôi cũng không để tâm, chỉ trả lời là “hai, ba lần gì đó” rồi chẳng nghĩ ngợi gì nữa. Mới đây thôi, ngồi trò chuyện cùng anh giám đốc công ty, anh ấy bảo “các cụ cứ thích tất cả các con ở loanh quanh đâu đấy không xa nhà mình để khi muốn là gặp được ngay mới thoả”. Tôi nghe xong cũng cười đồng ý rồi chẳng nghĩ ngợi gì nữa.
Lúc trước tôi chẳng hiểu sao cứ mỗi dịp có một trong 3 anh em về thăm nhà là y như rằng, mẹ tôi lại hỏi sao cả mấy đứa không cùng về, hay là “chúng nó bận việc không về được à?”. Tôi chỉ cười mẹ tôi sao hay “thắc mắc” vậy, rồi cũng chẳng nghĩ ngợi gì nữa…
Pama luôn nói không cần ta đền đáp, nhưng con người khát lắm những yêu thương..
Còn bây giờ thì tôi cũng đang nghĩ: Đời này mình còn được gặp bố mẹ bao nhiêu lần?



SÁCH DOANH TRÍ's Blog
Theo Đắc Nhân Tâm

Chúng ta còn được gặp bố mẹ bao nhiêu lần?

Đêm qua, tắt TV xong lên giường nằm đọc sách nhưng chẳng vào. Bật điện thoại nghe FM, tình cờ nghe được một câu chuyện khiến ta giật mình tự hỏi: Đời này ta sẽ còn gặp bố mẹ mình bao nhiêu lần nữa? Có người mỗi năm chỉ về thăm bố mẹ được một lần. Nếu bố mẹ còn sống được 20 năm nữa thì họ cũng chỉ được gặp 20 lần. Nhưng với nhiều người, bố mẹ có thể còn sống trên đời này khoảng 10 năm nữa thôi, vậy là chỉ còn 10 lần gặp mặt bố mẹ. Khoảng thời gian bố mẹ còn trên đời này của mỗi người có thể ngắn hơn nữa; chắc có người trong chúng ta không dám nghĩ tiếp!


Chủ đề mà chương trình phát thanh đưa ra trò chuyện cùng thính giả xoay quanh câu chuyện của một chàng trai từ miền quê tới thành phố xa xôi lập nghiệp. Sau khi học xong, anh ở lại thành phố và bắt đầu đi làm. Rồi thời gian trôi đi; 5 năm liền anh không về quê thăm bố mẹ được một lần.
Mới đây, anh đón được bố mẹ mình đến sống cùng mình ở thành phố thì không lâu sau, người mẹ được phát hiện là bị ung thư giai đoạn cuối. Theo lời bác sĩ, thời gian cho mẹ anh chỉ còn khoảng 1 năm, và khoảng thời gian đó đang từ từ ngắn lại khi mỗi ngày trôi qua… Giờ đây, ngoài lúc đi làm, anh dành tất cả thời gian còn lại để ở bên mẹ mình. Anh nhớ lại tất cả những gì mà bố mẹ đã dành cho anh từ thuở ấu thơ và nhận ra rằng mình thật có lỗi với bố mẹ. Lúc này, anh mới thấy được sự quý giá của những khoảnh khắc được ở bên bố mẹ mình. Đời này ta sẽ còn được gặp bố mẹ mình bao nhiêu lần? Chàng trai kia cũng sẽ giống như đa số chúng ta. Nếu như mẹ anh không lâm bệnh nặng, cuộc sống cứ đều đều trôi qua thì anh cũng chẳng thể nào nhận ra được những gì quý giá đang dần rời bỏ mình…


Xã hội không ngừng phát triển, cuộc sống ngày càng nhiều áp lực. Mỗi người đều mải lo cho sự nghiệp và cuộc sống bề bộn của mình: Bàn chuyện làm ăn, tìm kiếm cơ hội, quan hệ xã hội, thù tiếp khách khứa bạn bè, rồi học thêm cái này cái kia… Nhiều người ở xa quê, mỗi năm chỉ về thăm bố mẹ được một vài lần. Nhưng cũng có người sống gần bố mẹ ngay trong cùng một thành phố mà cũng chẳng có thời gian tới thăm bố mẹ được vài lần trong năm.
Chúng ta có thực sự là bận đến mức không còn thời gian để giành cho bố mẹ mình không? Có phải như thế thật không nhỉ?
Nhớ có lần bạn tôi cũng đã hỏi: “Mỗi năm anh về thăm bố mẹ được mấy lần?”. Nhưng lúc đó tôi cũng không để tâm, chỉ trả lời là “hai, ba lần gì đó” rồi chẳng nghĩ ngợi gì nữa. Mới đây thôi, ngồi trò chuyện cùng anh giám đốc công ty, anh ấy bảo “các cụ cứ thích tất cả các con ở loanh quanh đâu đấy không xa nhà mình để khi muốn là gặp được ngay mới thoả”. Tôi nghe xong cũng cười đồng ý rồi chẳng nghĩ ngợi gì nữa.
Lúc trước tôi chẳng hiểu sao cứ mỗi dịp có một trong 3 anh em về thăm nhà là y như rằng, mẹ tôi lại hỏi sao cả mấy đứa không cùng về, hay là “chúng nó bận việc không về được à?”. Tôi chỉ cười mẹ tôi sao hay “thắc mắc” vậy, rồi cũng chẳng nghĩ ngợi gì nữa…
Pama luôn nói không cần ta đền đáp, nhưng con người khát lắm những yêu thương..
Còn bây giờ thì tôi cũng đang nghĩ: Đời này mình còn được gặp bố mẹ bao nhiêu lần?



SÁCH DOANH TRÍ's Blog
Theo Đắc Nhân Tâm

Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2011

Nỗi khổ có bố mẹ là... doanh nhân

..Tiền bạc được coi là chìa khóa vạn năng, có thể bù đắp mọi thiếu hụt trong đó có cả tình yêu và cả sự... bất lực của bố mẹ. Và nếu bỗng nhiên tiền bạc trở nên vô tác dụng, thì một số bậc phụ huynh không biết phải làm gì nữa. Ví dụ, khi con mèo của cô con gái nhỏ bị ô-tô cán chết, cô bé rất đau khổ và ông bố không biết phải an ủi con gái như thế nào đã mua tặng con... đôi khuyên tai đính kim cương. 

 

Marina Melia - chuyên gia tâm l
ý, Tổng giám đốc Công ty MM-Class của Nga hoạt động trong lĩnh vực Tư vấn Tâm lý tập đoàn chia sẻ với các doanh nhân một vấn đề đáng lưu tâm. Câu chuyện của bà như sau:

“Gần đây tôi phải tư vấn cho hai ông chủ doanh nghiệp về một đề tài không giống với thông lệ. Họ là những người thành đạt và nghị lực. Họ không than phiền về những âm mưu quỷ kế của các đối thủ cạnh tranh; về sự bất tín của những nhà cung cấp; sự biếng nhác của nhân viên dưới quyền mà về... những đứa con của mình.

Người thứ nhất than phiền rằng: cậu con trai của ông càng ngày càng có những đòi hỏi quá quắt hơn - những món quà đắt tiền; các chuyến du lịch; các trò tiêu khiển. Cậu bé không biết qu
ý trọng những đồ vật mà bố mẹ mua cho, liên tục đập vỡ đồ chơi, sau đó lại đòi mua cái khác...
Bố của cậu thiếu niên thứ hai, ngược lại với ông bố thứ nhất, than phiền rằng: con mình không tha thiết với bất thứ gì cả. Ai cho gì cậu cũng hững hờ. Cậu bé không đặt ra cho mình bất kỳ một mục đích nào và cũng không mơ ước điều gì hết. Tất cả mọi thứ đối với cậu đều chán ngắt. Cả ngày cậu chỉ vạ vật trong nhà, hết giường lại đến ghế.

Và cả hai ông bố, không hề quen biết nhau, đều đi đến một kết luận rằng: chính tiền bạc đã gây nên hiện tượng này!

Vấn đề mà những người khách hàng của tôi gặp phải, thoạt nhìn có vẻ khác nhau, nhưng về bản chất chỉ là một. Quan hệ tình cảm giữa bố mẹ và con cái đã bị thay thế bằng tiền bạc và các đồ vật đắt tiền. Trong tình huống này, chúng ta sẽ gặp phải hai dạng hành vi khác nhau của đứa trẻ phụ thuộc vào khí chất và tính cách của chúng.

Đối với những đứa bé hiếu động, bướng bỉnh, phách lối và hay hờn dỗi, nếu không được bố mẹ quan tâm đầy đủ chúng sẽ bị rơi vào trạng thái tâm l
ý “đói khát” và sinh ra tình trạng không hài lòng mạn tính với những yêu sách không giới hạn. Đứa bé sẽ cố gắng thỏa mãn những đòi hỏi tâm lý của mình một cách vô ý thức bằng tiền bạc của bố mẹ và không bao giờ thấy đủ. Dù bố mẹ có mua cho cái gì đi chăng nữa đối với nó vẫn là quá ít, nó rất chóng chán và liên tục đòi thêm cái mới...

Chúng luôn luôn tự so sánh mình với những người xung quanh theo chiều hướng có hại cho bản thân. Đứa trẻ cảm thấy mình như bị tước đoạt mất một điều gì đó. Về phía các phụ huynh, họ sử dụng tiền bạc để lấp khoảng trống quan hệ tinh thần đáng lẽ phải có với con cái. Và hiển nhiên, đây là việc làm vô ích.
Còn đối với những đứa bé ít hiếu động hơn, đa sầu đa cảm, hay phụ thuộc vào người khác, không có khả năng thể hiện bản thân, thì khi không nhận được sự hỗ trợ tinh thần cần thiết từ phía bố mẹ, chúng cảm thấy mình trở nên vô dụng, không được yêu mến và rơi vào trạng thái không biết phải làm gì cả.

Đây là trường hợp mà các nhà tâm l
ý học gọi là “kết nang”: đứa trẻ thu mình lại giống như con ốc chui vào trong vỏ, và khi đã đến mức đó thì dù bố mẹ có cố gắng đến đâu, có tìm mọi cách nhử “chú ốc” ra ngoài bằng hàng núi quà cáp cũng vô ích. Đứa trẻ không cho phép mình “chui ra” vì sợ bị “lừa”, nó nhận các món quà với thái độ lãnh cảm, như một việc không thể đừng. Một vật dù có đắt tiền đến đâu cũng không thể bù đắp được sự thiếu hụt tình yêu và tình cảm ấm áp của bố mẹ. Bằng chính cảm nhận của mình, đư có được “kinh nghiệm” đau đớn đầu tiên về cuộc sống: điều quan trọng nhất là sự quan tâm của bố mẹ mà không thể có được, vậy liệu còn điều gì đáng để mơ ước hơn?
Trong cả hai trường hợp đều là phản ứng của đứa trẻ khi quan hệ mẫu tử bị thay thế bằng tiền bạc và tùy vào tính cách của từng đứa trẻ mà phản ứng này sẽ khác nhau.

Ngày nay, tình trạng này xảy ra trong rất nhiều gia đình mà bố mẹ quá bận rộn với công việc đến mức tâm trí và tình cảm của họ nằm ở một nơi “xa lắc” so với với nhu cầu của chính những đứa con ruột của mình. Rất thường xảy ra tình huống, những ông bố bà mẹ giàu có cho rằng tiền bạc là thứ tốt nhất mà họ có thể đem lại cho con cái. Hiển nhiên, tiền bạc có thể đem lại các điều kiện tốt về giáo dục, làm cho cuộc sống trở nên thú vị, đem đến sự tiện nghi và cảm giác an toàn. Và vô hình trung, các bố bà mẹ đã tự biến mình thành những thày phù thủy đầy quyền năng có thể thỏa mãn bất cứ đòi hỏi vật chất nào của con cái.

Không hiếm khi chúng ta nghe thấy câu nói: “Tôi có thể cho con cái nhiều hơn là việc chỉ phí thời gian với chúng”; “Chung quy tôi làm việc cũng là vì con cái”. Tam giác quan hệ “thời gian-tiền bạc-con cái” ở đây có thể hiểu như sau: thời gian “tiết kiệm” được thay vì phải dành cho con sẽ được bù đắp lại bằng “vật chất”, và do đã được bù đắp “thích đáng” nên các ông bố bà mẹ không hề cảm thấy lương tâm bị cắm rứt mà ngược lại họ còn cho rằng mình là những bậc phụ huynh tuyệt vời.

Không hiếm khi người bạn hàng ngày của các cậu con trai là chú lái xe. Người lái xe đưa cậu bé đi học, đi bơi, đi đánh tenis, đi đá bóng và thậm chí là cả đi dạo cùng. Còn bố ruột của mình thì cậu bé rất ít khi nhìn thấy, có khi cả tuần họ mới gặp nhau vài phút. Khi gặp nhau, hai bố con chả biết nói chuyện gì với nhau. Khó mà nói, trong tình cảnh này ai là người đáng thương hơn – ông bố hay là cậu con trai.

Tiền bạc được coi là chìa khóa vạn năng, có khả năng bù đắp mọi thiếu hụt trong đó có cả tình yêu và cả sự... bất lực của bố mẹ. Và nếu bỗng nhiên tiền bạc trở nên vô tác dụng, thì một số ông bố bà mẹ hoàn toàn không biết phải làm gì nữa. Ví dụ, khi con mèo của cô con gái nhỏ bị ô-tô cán chết, cô bé rất đau khổ còn ông bố không biết phải an ủi con gái như thế nào đã mua tặng con... đôi khuyên tai đính kim cương.

Không hiếm trường hợp tiền bạc trở thành ngôn ngữ giao tiếp duy nhất giữa bố mẹ và con cái hoặc biện pháp gây ảnh hưởng của các bậc phụ huynh: “Nếu con không làm theo lời bố mẹ, thì sẽ không được nhận một đồng nào cả”; hay: “Nếu con muốn làm theo
ý mình thì tự đi mà kiếm sống, ví như bố đây ở tuổi con đã...”... Những đứa trẻ phản ứng lại cách sống của bố mẹ, phản ứng lại sự đề cao chủ nghĩa vật chất quá mức, rất dễ chuyển sang trạng thái đối nghịch là coi thường đồng tiền, không chịu kiếm tiền mà chỉ tìm cách tiêu tốn tiền bạc của bố mẹ. Đồng thời, những đứa trẻ này cũng coi thường mọi nỗ lực của bố mẹ, coi thường luận điểm của họ cho rằng “mình kiếm tiền là vì ai?”.

Thực tế thì làm con của những ông bố bà mẹ thành đạt và giàu có liệu có dễ dàng không? Câu trả lời là không. Những đứa bé này luôn chịu áp lực từ uy tín của bố mẹ, bị cái bóng và tên tuổi của họ phủ lên. Chúng bị "ép" phải chứng minh rằng mình là con của “ông nọ bà kia”. Và trên thực tế, đứa trẻ thường cảm thấy mình quá nhỏ bé và đầy khiếm khuyết so với những bậc phụ huynh giàu có và nổi tiếng của mình.
Và những cậu bé cô bé một cách vô ý thức đã rơi vào cái “bẫy vàng”: các ông bố bà mẹ đầu tư rất nhiều tiền vào con cái với hy vọng chúng sẽ đạt được những thành tích tương xứng với tiền bạc đã bỏ ra, họ luôn đưa ra những tiêu chuẩn rất cao cho con cái của mình mà không đếm xỉa đến khả năng, năng lực cũng như những mong muốn thực sự của đứa bé. Đứa trẻ thường phải gồng mình hết mức, thậm chí, có khi cả đời phải thực hiện những điều mà bố mẹ chúng cho là thích hợp, mà nhiều khi đây hoàn toàn chỉ là sự tự huyễn hoặc của bố mẹ chúng.

Vậy phải làm gì khi sự xa cách giữa bố mẹ và con cái ngày một lớn hơn? Trước hết, các bậc phụ huynh cần phải nhận thức rằng, những đứa trẻ không có lỗi. Chúng là nạn nhân của tính thiển cận, của cường độ công việc quá cao, cũng như cách sống của bố mẹ mình. Tất nhiên, những điều đã mất thì không thể lấy lại được. Chúng ta chỉ có thể hy vọng rằng giai đoạn phát triển quan hệ tình cảm quan trọng nhất giữa đứa trẻ và bố mẹ chúng vẫn chưa trôi qua. Mặc dù không thể làm cho thời gian quay trở lại, các bậc phụ huynh cũng nên cố gắng tìm tiếng nói chung và xây dựng một mối quan hệ ấm áp với con cái. Tiền bạc không thể thay thế được bố mẹ mà chỉ có thể làm cho cuộc sống dễ chịu hơn.


SÁCH DOANH TRÍ's Blog 
(Theo bwpotal/MMClass)

Nỗi khổ có bố mẹ là... doanh nhân

..Tiền bạc được coi là chìa khóa vạn năng, có thể bù đắp mọi thiếu hụt trong đó có cả tình yêu và cả sự... bất lực của bố mẹ. Và nếu bỗng nhiên tiền bạc trở nên vô tác dụng, thì một số bậc phụ huynh không biết phải làm gì nữa. Ví dụ, khi con mèo của cô con gái nhỏ bị ô-tô cán chết, cô bé rất đau khổ và ông bố không biết phải an ủi con gái như thế nào đã mua tặng con... đôi khuyên tai đính kim cương. 

 

Marina Melia - chuyên gia tâm l
ý, Tổng giám đốc Công ty MM-Class của Nga hoạt động trong lĩnh vực Tư vấn Tâm lý tập đoàn chia sẻ với các doanh nhân một vấn đề đáng lưu tâm. Câu chuyện của bà như sau:

“Gần đây tôi phải tư vấn cho hai ông chủ doanh nghiệp về một đề tài không giống với thông lệ. Họ là những người thành đạt và nghị lực. Họ không than phiền về những âm mưu quỷ kế của các đối thủ cạnh tranh; về sự bất tín của những nhà cung cấp; sự biếng nhác của nhân viên dưới quyền mà về... những đứa con của mình.

Người thứ nhất than phiền rằng: cậu con trai của ông càng ngày càng có những đòi hỏi quá quắt hơn - những món quà đắt tiền; các chuyến du lịch; các trò tiêu khiển. Cậu bé không biết qu
ý trọng những đồ vật mà bố mẹ mua cho, liên tục đập vỡ đồ chơi, sau đó lại đòi mua cái khác...
Bố của cậu thiếu niên thứ hai, ngược lại với ông bố thứ nhất, than phiền rằng: con mình không tha thiết với bất thứ gì cả. Ai cho gì cậu cũng hững hờ. Cậu bé không đặt ra cho mình bất kỳ một mục đích nào và cũng không mơ ước điều gì hết. Tất cả mọi thứ đối với cậu đều chán ngắt. Cả ngày cậu chỉ vạ vật trong nhà, hết giường lại đến ghế.

Và cả hai ông bố, không hề quen biết nhau, đều đi đến một kết luận rằng: chính tiền bạc đã gây nên hiện tượng này!

Vấn đề mà những người khách hàng của tôi gặp phải, thoạt nhìn có vẻ khác nhau, nhưng về bản chất chỉ là một. Quan hệ tình cảm giữa bố mẹ và con cái đã bị thay thế bằng tiền bạc và các đồ vật đắt tiền. Trong tình huống này, chúng ta sẽ gặp phải hai dạng hành vi khác nhau của đứa trẻ phụ thuộc vào khí chất và tính cách của chúng.

Đối với những đứa bé hiếu động, bướng bỉnh, phách lối và hay hờn dỗi, nếu không được bố mẹ quan tâm đầy đủ chúng sẽ bị rơi vào trạng thái tâm l
ý “đói khát” và sinh ra tình trạng không hài lòng mạn tính với những yêu sách không giới hạn. Đứa bé sẽ cố gắng thỏa mãn những đòi hỏi tâm lý của mình một cách vô ý thức bằng tiền bạc của bố mẹ và không bao giờ thấy đủ. Dù bố mẹ có mua cho cái gì đi chăng nữa đối với nó vẫn là quá ít, nó rất chóng chán và liên tục đòi thêm cái mới...

Chúng luôn luôn tự so sánh mình với những người xung quanh theo chiều hướng có hại cho bản thân. Đứa trẻ cảm thấy mình như bị tước đoạt mất một điều gì đó. Về phía các phụ huynh, họ sử dụng tiền bạc để lấp khoảng trống quan hệ tinh thần đáng lẽ phải có với con cái. Và hiển nhiên, đây là việc làm vô ích.
Còn đối với những đứa bé ít hiếu động hơn, đa sầu đa cảm, hay phụ thuộc vào người khác, không có khả năng thể hiện bản thân, thì khi không nhận được sự hỗ trợ tinh thần cần thiết từ phía bố mẹ, chúng cảm thấy mình trở nên vô dụng, không được yêu mến và rơi vào trạng thái không biết phải làm gì cả.

Đây là trường hợp mà các nhà tâm l
ý học gọi là “kết nang”: đứa trẻ thu mình lại giống như con ốc chui vào trong vỏ, và khi đã đến mức đó thì dù bố mẹ có cố gắng đến đâu, có tìm mọi cách nhử “chú ốc” ra ngoài bằng hàng núi quà cáp cũng vô ích. Đứa trẻ không cho phép mình “chui ra” vì sợ bị “lừa”, nó nhận các món quà với thái độ lãnh cảm, như một việc không thể đừng. Một vật dù có đắt tiền đến đâu cũng không thể bù đắp được sự thiếu hụt tình yêu và tình cảm ấm áp của bố mẹ. Bằng chính cảm nhận của mình, đư có được “kinh nghiệm” đau đớn đầu tiên về cuộc sống: điều quan trọng nhất là sự quan tâm của bố mẹ mà không thể có được, vậy liệu còn điều gì đáng để mơ ước hơn?
Trong cả hai trường hợp đều là phản ứng của đứa trẻ khi quan hệ mẫu tử bị thay thế bằng tiền bạc và tùy vào tính cách của từng đứa trẻ mà phản ứng này sẽ khác nhau.

Ngày nay, tình trạng này xảy ra trong rất nhiều gia đình mà bố mẹ quá bận rộn với công việc đến mức tâm trí và tình cảm của họ nằm ở một nơi “xa lắc” so với với nhu cầu của chính những đứa con ruột của mình. Rất thường xảy ra tình huống, những ông bố bà mẹ giàu có cho rằng tiền bạc là thứ tốt nhất mà họ có thể đem lại cho con cái. Hiển nhiên, tiền bạc có thể đem lại các điều kiện tốt về giáo dục, làm cho cuộc sống trở nên thú vị, đem đến sự tiện nghi và cảm giác an toàn. Và vô hình trung, các bố bà mẹ đã tự biến mình thành những thày phù thủy đầy quyền năng có thể thỏa mãn bất cứ đòi hỏi vật chất nào của con cái.

Không hiếm khi chúng ta nghe thấy câu nói: “Tôi có thể cho con cái nhiều hơn là việc chỉ phí thời gian với chúng”; “Chung quy tôi làm việc cũng là vì con cái”. Tam giác quan hệ “thời gian-tiền bạc-con cái” ở đây có thể hiểu như sau: thời gian “tiết kiệm” được thay vì phải dành cho con sẽ được bù đắp lại bằng “vật chất”, và do đã được bù đắp “thích đáng” nên các ông bố bà mẹ không hề cảm thấy lương tâm bị cắm rứt mà ngược lại họ còn cho rằng mình là những bậc phụ huynh tuyệt vời.

Không hiếm khi người bạn hàng ngày của các cậu con trai là chú lái xe. Người lái xe đưa cậu bé đi học, đi bơi, đi đánh tenis, đi đá bóng và thậm chí là cả đi dạo cùng. Còn bố ruột của mình thì cậu bé rất ít khi nhìn thấy, có khi cả tuần họ mới gặp nhau vài phút. Khi gặp nhau, hai bố con chả biết nói chuyện gì với nhau. Khó mà nói, trong tình cảnh này ai là người đáng thương hơn – ông bố hay là cậu con trai.

Tiền bạc được coi là chìa khóa vạn năng, có khả năng bù đắp mọi thiếu hụt trong đó có cả tình yêu và cả sự... bất lực của bố mẹ. Và nếu bỗng nhiên tiền bạc trở nên vô tác dụng, thì một số ông bố bà mẹ hoàn toàn không biết phải làm gì nữa. Ví dụ, khi con mèo của cô con gái nhỏ bị ô-tô cán chết, cô bé rất đau khổ còn ông bố không biết phải an ủi con gái như thế nào đã mua tặng con... đôi khuyên tai đính kim cương.

Không hiếm trường hợp tiền bạc trở thành ngôn ngữ giao tiếp duy nhất giữa bố mẹ và con cái hoặc biện pháp gây ảnh hưởng của các bậc phụ huynh: “Nếu con không làm theo lời bố mẹ, thì sẽ không được nhận một đồng nào cả”; hay: “Nếu con muốn làm theo
ý mình thì tự đi mà kiếm sống, ví như bố đây ở tuổi con đã...”... Những đứa trẻ phản ứng lại cách sống của bố mẹ, phản ứng lại sự đề cao chủ nghĩa vật chất quá mức, rất dễ chuyển sang trạng thái đối nghịch là coi thường đồng tiền, không chịu kiếm tiền mà chỉ tìm cách tiêu tốn tiền bạc của bố mẹ. Đồng thời, những đứa trẻ này cũng coi thường mọi nỗ lực của bố mẹ, coi thường luận điểm của họ cho rằng “mình kiếm tiền là vì ai?”.

Thực tế thì làm con của những ông bố bà mẹ thành đạt và giàu có liệu có dễ dàng không? Câu trả lời là không. Những đứa bé này luôn chịu áp lực từ uy tín của bố mẹ, bị cái bóng và tên tuổi của họ phủ lên. Chúng bị "ép" phải chứng minh rằng mình là con của “ông nọ bà kia”. Và trên thực tế, đứa trẻ thường cảm thấy mình quá nhỏ bé và đầy khiếm khuyết so với những bậc phụ huynh giàu có và nổi tiếng của mình.
Và những cậu bé cô bé một cách vô ý thức đã rơi vào cái “bẫy vàng”: các ông bố bà mẹ đầu tư rất nhiều tiền vào con cái với hy vọng chúng sẽ đạt được những thành tích tương xứng với tiền bạc đã bỏ ra, họ luôn đưa ra những tiêu chuẩn rất cao cho con cái của mình mà không đếm xỉa đến khả năng, năng lực cũng như những mong muốn thực sự của đứa bé. Đứa trẻ thường phải gồng mình hết mức, thậm chí, có khi cả đời phải thực hiện những điều mà bố mẹ chúng cho là thích hợp, mà nhiều khi đây hoàn toàn chỉ là sự tự huyễn hoặc của bố mẹ chúng.

Vậy phải làm gì khi sự xa cách giữa bố mẹ và con cái ngày một lớn hơn? Trước hết, các bậc phụ huynh cần phải nhận thức rằng, những đứa trẻ không có lỗi. Chúng là nạn nhân của tính thiển cận, của cường độ công việc quá cao, cũng như cách sống của bố mẹ mình. Tất nhiên, những điều đã mất thì không thể lấy lại được. Chúng ta chỉ có thể hy vọng rằng giai đoạn phát triển quan hệ tình cảm quan trọng nhất giữa đứa trẻ và bố mẹ chúng vẫn chưa trôi qua. Mặc dù không thể làm cho thời gian quay trở lại, các bậc phụ huynh cũng nên cố gắng tìm tiếng nói chung và xây dựng một mối quan hệ ấm áp với con cái. Tiền bạc không thể thay thế được bố mẹ mà chỉ có thể làm cho cuộc sống dễ chịu hơn.


SÁCH DOANH TRÍ's Blog 
(Theo bwpotal/MMClass)

Chủ Nhật, 17 tháng 7, 2011

EBOOK Phật Học dành cho thiếu niên (Anh-Việt)

1.TÁC GIẢ: Hoàng Phước Đại







2.NỘI DUNG:

Lời giới thiệu
Lúc thiếu thời, Đức Phật đã có những suy nghĩ giống thiếu nhi hôm nay. Các cháu tự hỏi tại sao các chàu bị sốt. Tự hỏi tại sao ông bà các cháu lại chết. Tại sao những ước mơ của các cháu không phải là sự thật. Các cháu tự hỏi về vẻ đẹp và hạnh phúc của cuộc đời.
Bởi vì Đức Phật biết rõ suy nghĩ của trẻ em nói riêng và loài người nói chung, Ngài dạy chúng ta làm thế nào để sống hạnh phúc và có cuộc sống thanh bình. Đạo Phật không phải là niềm tin mù quán vào nơi xa lạ nào đó. Đạo Phật xem xét và suy nghĩ về cuộc sống của chúng ta. Dạy cho chúng ta hiểu về bản thân và làm thế nào để đối phó với những vấn đề rắc rối của bản thân chúng ta. Đạo phật không dựa vào mê tín. Đạo Phật dạy cho chúng ta dựa vào nỗ lực bản thân chúng ta muốn tiến bộ. Đức Phật dạy khoan dung và thương yêu tất cả mọi sinh vật.
Đà Nẵng, ngày 3 tháng 12 năm 2009
Người dịch: Hòang Phước Đại. Pháp danh Đồng An
Introduction
We know that as a child, the Buddha was troubled by some of the same thoughts as children have today. Children wonder why they get sick. They wonder why their grandfather died. They wonder why some people are poor, while others are rich. They wonder why their wishes do not come true. Children also wonder at the beauty and happiness of life.
Because the Buddha knew what was in the hearts of children and mankind, he showed us how to live a happy and peaceful life. Buddhism is not about learning strange beliefs from faraway lands. It is about looking at and thinking about our own lives. It shows us how to understand ourselves and how to cope with our problems. Buddhism is not based on superstition. It teaches us to rely on our own efforts if we want to better ourselves. The Buddha taught tolerance of other faiths and compassion to all living creatures.
Preface
Buddhism Key Stage 2 is the second publication in our series of Buddhist textbooks, and is devised for pupils between the ages of seven and eleven. This edition is produced under the guidelines stipulated in the syllabus prescribed in the UK by the revised National Curriculum of 1994.
The subjects covered in this book are an extension of the theme on the Triple Gem presented in Buddhism Key Stage 1, with the contents augmented to include additional information on the life of the Buddha, his teachings, the development of Buddhism and its characteristics as a religion. Although Buddhist thoughts are formally introduced at this Key Stage, their meaning is confined to an elementary level and explained in the context of everyday experience of pupils in this age group. The brief Introduction is intended to bring into context the spirit behind what the pupils are about to learn, and the selection of Buddhist stories to illustrate the Dharma and Precepts covered in the main contents. As both Pali and Sanskrit words appear in the text, a list of their equivalents is provided at the end of the book for easy reference.
Buddhism Key Stage 2 is accompanied by a Teacher’s Guide which lists instructional objectives, vocabulary and essential points of the text in each Unit. There is also supplementary information and guidance on approach to provide a more effective teaching-learning situation. As it is believed that pupils of this age group are more likely to benefit in the learning process through active participation, activities and discussion topics are suggested in the hope of making these lessons on Buddhism more interesting and mentally stimulating.
We look forward to receiving feedback from both teachers and pupils on this edition with a view of improving the material in the next.
President
The Buddhist Education Foundation (UK)





3.DOWNLOAD:



Pass: sachdoanhtri


EBOOK Phật Học dành cho thiếu niên (Anh-Việt)

1.TÁC GIẢ: Hoàng Phước Đại







2.NỘI DUNG:

Lời giới thiệu
Lúc thiếu thời, Đức Phật đã có những suy nghĩ giống thiếu nhi hôm nay. Các cháu tự hỏi tại sao các chàu bị sốt. Tự hỏi tại sao ông bà các cháu lại chết. Tại sao những ước mơ của các cháu không phải là sự thật. Các cháu tự hỏi về vẻ đẹp và hạnh phúc của cuộc đời.
Bởi vì Đức Phật biết rõ suy nghĩ của trẻ em nói riêng và loài người nói chung, Ngài dạy chúng ta làm thế nào để sống hạnh phúc và có cuộc sống thanh bình. Đạo Phật không phải là niềm tin mù quán vào nơi xa lạ nào đó. Đạo Phật xem xét và suy nghĩ về cuộc sống của chúng ta. Dạy cho chúng ta hiểu về bản thân và làm thế nào để đối phó với những vấn đề rắc rối của bản thân chúng ta. Đạo phật không dựa vào mê tín. Đạo Phật dạy cho chúng ta dựa vào nỗ lực bản thân chúng ta muốn tiến bộ. Đức Phật dạy khoan dung và thương yêu tất cả mọi sinh vật.
Đà Nẵng, ngày 3 tháng 12 năm 2009
Người dịch: Hòang Phước Đại. Pháp danh Đồng An
Introduction
We know that as a child, the Buddha was troubled by some of the same thoughts as children have today. Children wonder why they get sick. They wonder why their grandfather died. They wonder why some people are poor, while others are rich. They wonder why their wishes do not come true. Children also wonder at the beauty and happiness of life.
Because the Buddha knew what was in the hearts of children and mankind, he showed us how to live a happy and peaceful life. Buddhism is not about learning strange beliefs from faraway lands. It is about looking at and thinking about our own lives. It shows us how to understand ourselves and how to cope with our problems. Buddhism is not based on superstition. It teaches us to rely on our own efforts if we want to better ourselves. The Buddha taught tolerance of other faiths and compassion to all living creatures.
Preface
Buddhism Key Stage 2 is the second publication in our series of Buddhist textbooks, and is devised for pupils between the ages of seven and eleven. This edition is produced under the guidelines stipulated in the syllabus prescribed in the UK by the revised National Curriculum of 1994.
The subjects covered in this book are an extension of the theme on the Triple Gem presented in Buddhism Key Stage 1, with the contents augmented to include additional information on the life of the Buddha, his teachings, the development of Buddhism and its characteristics as a religion. Although Buddhist thoughts are formally introduced at this Key Stage, their meaning is confined to an elementary level and explained in the context of everyday experience of pupils in this age group. The brief Introduction is intended to bring into context the spirit behind what the pupils are about to learn, and the selection of Buddhist stories to illustrate the Dharma and Precepts covered in the main contents. As both Pali and Sanskrit words appear in the text, a list of their equivalents is provided at the end of the book for easy reference.
Buddhism Key Stage 2 is accompanied by a Teacher’s Guide which lists instructional objectives, vocabulary and essential points of the text in each Unit. There is also supplementary information and guidance on approach to provide a more effective teaching-learning situation. As it is believed that pupils of this age group are more likely to benefit in the learning process through active participation, activities and discussion topics are suggested in the hope of making these lessons on Buddhism more interesting and mentally stimulating.
We look forward to receiving feedback from both teachers and pupils on this edition with a view of improving the material in the next.
President
The Buddhist Education Foundation (UK)





3.DOWNLOAD:



Pass: sachdoanhtri


Thứ Bảy, 9 tháng 7, 2011

Người trẻ nghĩ về câu chuyện: Peter và sợi dây thần



Tôi rất thích câu chuyện thần tiên có tựa là "Peter và sợi dây thần" dành cho những đứa trẻ. Nhưng chứa trong nó là những bài học vô cùng quý giá.

Peter là một cậu bé nhỏ nhắn nhưng hết sức hiếu động. Mọi người ai cũng yêu quý Peter. Nhưng cậu bé lại có một khuyết điểm.
- Khuyết điểm gì?
- Peter không biết nâng niu những khoảnh khắc hiện tại. Khi ngồi trong lớp thì cậu lại nghĩ đến giờ ra chơi. Đến giờ ra chơi thì cậu lại mơ đến kỳ nghỉ hè. Cứ thế Peter không ngừng mơ mộng chẳng còn thời gian để tận hưởng cuộc sống. Một sáng nọ, Peter tản bộ trong một khu rừng. Đến khi mệt, cậu ngồi nghỉ bên một gốc cây và ngủ thiếp đi. Trong giấc mơ, cậu nghe có ai đó đang gọi tên mình. Một bà cụ đã rất già với mái tóc trắng như sương tuyết, và khuôn mặt nhăn nheo. Bà đưa cho Peter một quả bóng nhỏ có một cái lỗ ở chính giữa được nối với bên ngoài thông qua một sợi dây dài bằng vàng.

 - "Peter !" - Bà cụ gọi - "Đây là sợi dây của cuộc đời cháu. Nếu cháu kéo nhẹ sợi dây này, thì một ngày của cháu sẽ trôi qua chạm rãi. Còn nếu cháu kéo mạnh, một ngày sẽ trôi qua trong vòng vài phút. Và nếu cháu kéo bằng tất cả sức lực của mình, cuộc đời cháu sẽ trôi qua trong vòng vài ngày thôi."
Đôi mắt Peter sáng lên như có hàng nghìn ngọn đuốc rực cháy. "Cháu có thể có nó không thưa bà?" Bà cụ khẽ cười gật đầu, và đặt quả bóng cùng sợi dây thần vào tay Peter.

Ngày hôm sau, Peter ngồi học trong lớp nhưng cảm thấy hết sức buồn chán. Nhớ đến món đồ chơi mới của mình, cậu lấy nó ra và kéo nhẹ sợi dây thần kỳ được cuộn trong quả bóng. Rất nhanh chóng, cậu thấy mình đang ở nhà và ngồi giữa những đồ chơi yêu thích của mình. Quá thích thú, cậu kéo mạnh sợi dây và trở thành một chàng thanh niên cao lớn, khỏe mạnh, tuấn tú. Nhưng Peter vẫn chưa hài lòng. Thay vì tận hưởng giây phút hiện tại, cậu lại tiếp tục nghĩ đến tương lai. Một lần nữa cậu lại tiếp tục kéo sợi dây thần kỳ. Nhiều năm trôi qua chỉ trong nháy mắt và Peter đã trở thành một người đàn ông tuổi trung niên. Lúc này cậu đã lập gia đình và có những đứa con. Mái tóc đen ngày nào đã lốm đốm bạc nhưng Peter vẫn còn chưa học được cách sống trong hiện tại. Và một lần nữa, cậu lại kéo sợi dây thần kỳ và chờ đợi tương lai.

Chẳng mấy chốc, Peter biến thành ông già 90 tuổi với mái tóc bạc trắng. Vợ cậu đã qua đời, còn những đứa con thì đã khôn lớn và có cuộc sống riêng. Với dáng người lom khom, và bước đi khó nhọc, lần đầu tiên trong đời, Peter cảm thấy tiếc nuối vì đã không sống hết mình, không tận hưởng cuộc sống khi mình còn sung sức. Cậu chưa bao giờ đi câu cá cùng các con của mình hay tản bộ cùng vợ trong một đêm trăng sáng.

Với tâm trạng buồn bã, Peter cố bước những bước đi nặng nhọc và rồi cậu đã đi vào khu rừng mà trước kia cậu thường đến. Khi đặt chân lên thảm cỏ ngoài rừng, cậu nhận ra những chồi non ngày trước đã trở thành những cây sồi khổng lồ. Cậu chọn một gốc cây lớn sạch để ngồi dựa, hương cỏ cây thơm ngát cùng với những làn gió nhè nhẹ đã khiến cậu ngủ thiếp đi.

Hình như có ai đó đang gọi mình, đó là một giọng nói quen thuộc...


Mạnh Nguyễn
Sách DOANH TRÍ's Blog

Người trẻ nghĩ về câu chuyện: Peter và sợi dây thần



Tôi rất thích câu chuyện thần tiên có tựa là "Peter và sợi dây thần" dành cho những đứa trẻ. Nhưng chứa trong nó là những bài học vô cùng quý giá.

Peter là một cậu bé nhỏ nhắn nhưng hết sức hiếu động. Mọi người ai cũng yêu quý Peter. Nhưng cậu bé lại có một khuyết điểm.
- Khuyết điểm gì?
- Peter không biết nâng niu những khoảnh khắc hiện tại. Khi ngồi trong lớp thì cậu lại nghĩ đến giờ ra chơi. Đến giờ ra chơi thì cậu lại mơ đến kỳ nghỉ hè. Cứ thế Peter không ngừng mơ mộng chẳng còn thời gian để tận hưởng cuộc sống. Một sáng nọ, Peter tản bộ trong một khu rừng. Đến khi mệt, cậu ngồi nghỉ bên một gốc cây và ngủ thiếp đi. Trong giấc mơ, cậu nghe có ai đó đang gọi tên mình. Một bà cụ đã rất già với mái tóc trắng như sương tuyết, và khuôn mặt nhăn nheo. Bà đưa cho Peter một quả bóng nhỏ có một cái lỗ ở chính giữa được nối với bên ngoài thông qua một sợi dây dài bằng vàng.

 - "Peter !" - Bà cụ gọi - "Đây là sợi dây của cuộc đời cháu. Nếu cháu kéo nhẹ sợi dây này, thì một ngày của cháu sẽ trôi qua chạm rãi. Còn nếu cháu kéo mạnh, một ngày sẽ trôi qua trong vòng vài phút. Và nếu cháu kéo bằng tất cả sức lực của mình, cuộc đời cháu sẽ trôi qua trong vòng vài ngày thôi."
Đôi mắt Peter sáng lên như có hàng nghìn ngọn đuốc rực cháy. "Cháu có thể có nó không thưa bà?" Bà cụ khẽ cười gật đầu, và đặt quả bóng cùng sợi dây thần vào tay Peter.

Ngày hôm sau, Peter ngồi học trong lớp nhưng cảm thấy hết sức buồn chán. Nhớ đến món đồ chơi mới của mình, cậu lấy nó ra và kéo nhẹ sợi dây thần kỳ được cuộn trong quả bóng. Rất nhanh chóng, cậu thấy mình đang ở nhà và ngồi giữa những đồ chơi yêu thích của mình. Quá thích thú, cậu kéo mạnh sợi dây và trở thành một chàng thanh niên cao lớn, khỏe mạnh, tuấn tú. Nhưng Peter vẫn chưa hài lòng. Thay vì tận hưởng giây phút hiện tại, cậu lại tiếp tục nghĩ đến tương lai. Một lần nữa cậu lại tiếp tục kéo sợi dây thần kỳ. Nhiều năm trôi qua chỉ trong nháy mắt và Peter đã trở thành một người đàn ông tuổi trung niên. Lúc này cậu đã lập gia đình và có những đứa con. Mái tóc đen ngày nào đã lốm đốm bạc nhưng Peter vẫn còn chưa học được cách sống trong hiện tại. Và một lần nữa, cậu lại kéo sợi dây thần kỳ và chờ đợi tương lai.

Chẳng mấy chốc, Peter biến thành ông già 90 tuổi với mái tóc bạc trắng. Vợ cậu đã qua đời, còn những đứa con thì đã khôn lớn và có cuộc sống riêng. Với dáng người lom khom, và bước đi khó nhọc, lần đầu tiên trong đời, Peter cảm thấy tiếc nuối vì đã không sống hết mình, không tận hưởng cuộc sống khi mình còn sung sức. Cậu chưa bao giờ đi câu cá cùng các con của mình hay tản bộ cùng vợ trong một đêm trăng sáng.

Với tâm trạng buồn bã, Peter cố bước những bước đi nặng nhọc và rồi cậu đã đi vào khu rừng mà trước kia cậu thường đến. Khi đặt chân lên thảm cỏ ngoài rừng, cậu nhận ra những chồi non ngày trước đã trở thành những cây sồi khổng lồ. Cậu chọn một gốc cây lớn sạch để ngồi dựa, hương cỏ cây thơm ngát cùng với những làn gió nhè nhẹ đã khiến cậu ngủ thiếp đi.

Hình như có ai đó đang gọi mình, đó là một giọng nói quen thuộc...


Mạnh Nguyễn
Sách DOANH TRÍ's Blog

Thứ Tư, 6 tháng 7, 2011

Vào được Đại học có phải thành công?

Đại Học là một thành công?
Không,Đại Học là một thử thách.Nó không phải là con đường trải đầy hoa hồng vì bao nhiêu những con người ưu tú,những bộ óc thông minh và khuôn mặt sang láng đã phải đương đầu với nó với thái độ bất lực,tâm lý thất bại.Và cuối cùng,những con người đó từ bỏ ước mơ của cuộc đời mình.
Thế là đã kết thúc đợt thi lần 1 kì thi Đại học.Các em học sinh háo hức và hồi hộp vượt chướng ngại vật đầu tiên của cuộc đời.Hi vọng,khao khát và những nỗ lực của các em sẽ được đền đáp hay thay vào đó là những giọt nước mắt tiếc nuối,cảm giác thất vọng trong những tâm hồn trong trẻo.
Vâng,cho dù kết quả có thế nào đi chăng nữa.Tôi xin chúc các em giữ được mơ ước của cuộc đời mình,giữ được niềm tin vào bản thân và hi vọng vào một tương lai tốt đẹp.Các em hãy sống vui vẻ từng ngày từ nay đến khi cuộc thi kết thúc và cho mãi đến sau này.
Khi tôi viết cuốn sách Sinh viên! bạn là sư tử hay thỏ? ,Tôi biết rằng cuốn sách không chỉ dành cho sinh viên,nó dành cho tất cả những ai đã,đang và sẽ có tuổi trẻ,nó dành cho tất cả thanh niên Việt Nam có hoài bão hay vẫn sống trong vỏ bọc của một chiếc hộp cũ kĩ bé nhỏ và xấu xí nào đó.Tôi viết nó bằng tâm huyết cuộc đời mình.Và bây giờ,khi viết lá thư này,tôi vẫn một niềm đau đáu đó,khao khát đó và nhiệt huyết đó.Tôi muốn nói đôi lời nhắn nhủ tới những mầm tương lai của đất nước,những cô cậu học trò sắp bước vào trận thi đấu lớn đầu tiên của cuộc đời mình…



Đại học là một thử thách
Vì thế đừng dừng lại khi bạn đã bước được một chân qua chiếc cửa đó.Bạn phải đứng vứng trong đó bằng cả đôi bàn chân mình.Bạn cũng đừng bao giờ nhìn lại,vì quá khứ thành công của bạn chỉ là sự mờ ảo,là sự cản trở cho việc chinh phục những mục tiêu lớn trong tương lai.Có rất nhiều bạn trẻ mà tôi biết,đã không còn giữ gìn được sự chăm chỉ,đức cần cù,khả năng sang tạo sau khi bước vào môi trường của Đại học – môi trường của sự tự do và tự quản.Sau khi kết thúc kì thi,hãy dành thời gian để lên kế hoạch cho cuộc đời mình.Hãy tìm gặp những người đi trước.Hãy đăng kí các khóa học và hãy chuẩn bị để tiếp tục một cuộc chiến đấu mới.
Nếu bạn gặp rủi ro,và nếu may mắn chưa mỉm cười với bạn.Hãy cứ yên lòng.Thời gian của bạn không bao giờ trôi vô ích.Bạn có thêm một năm nữa để suy nghĩ,để hiểu về chính mình.Bạn có thêm thời gian để chọn lựa,và biết đâu bạn lại chẳng chọn được cho mình được ngôi trường,nghề nghiệp muốn theo đuổi phù hợp với khả năng,sở thích của mình hơn thì sao.Dĩ nhiên rồi,ước mơ của bạn sẽ không bao giờ tắt chỉ vì bạn cầm ngọn đuốc đi sau so với bạn bè.Hãy tin rằng,ngọn đuốc bạn đang mang có thể không về đích sớm nhất,nhưng sẽ là ngọn đuốc sáng nhất.Hãy lấy lại tinh thần,nghỉ ngơi một thời gian,hồi phục sức khỏe và chuẩn bị cho kì thi vào năm tới,hãy làm cho chắc chắn những kiến thức bạn vẫn còn mông lung…

Đừng trông chờ vào bố mẹ:
Đi đến đây là bạn phải tự bước bằng đôi chân của chính mình rồi.Đừng bao giờ hi vọng bố mẹ sẽ xuất hiện  mỗi khi bạn gây ra rắc rối.Bạn phải tự chịu trách nhiệm cho những suy nghĩ và việc làm của chính mình.
Đừng trông chờ vào bố mẹ.Và cũng đừng để họ phải lo lắng.Hãy làm những việc mà mình thích nhưng cũng hãy làm những việc mà bố mẹ của mình muốn.Bố mẹ đã cho mình 18 năm cuộc sống,vì thế đừng bao giờ để bản thân trở thành một gánh nặng.
Bạn có thể đi làm thêm để trang trải cuộc sống.Bạn có thể giao lưu để tích lũy mối quan hệ.Hoặc bạn có thể học thêm thứ này thứ kia để tăng cường sự hiểu biết.Nhưng tất cả những thứ đó phải được làm một cách có trách nhiệm,có tổ chức và có kế hoạch.Công việc quan trọng nhất của học Đại Học là học.Vì thế đừng bao giờ để gia đình phải bận lòng vì chuyện học của mình.Hãy làm tốt việc chính trước,các việc phụ chỉ là sự bổ sung.Bạn có thể kiếm tiền nếu bạn có khả năng và vẫn đảm bảo việc học được tốt,sắp xếp thời gian được hợp lý; nhưng nếu không hãy dành công việc đó cho đến khi bạn ra trường.
Bố mẹ không phải lúc nào cũng đúng về những quyết định cho cuộc đời của bạn.Nhưng cho đến khi bạn chưa nghĩ được cách sẽ sống ra sao,trang trải chi phí và sống tốt  thế nào thì hãy nghe những gì bố mẹ khuyên bảo.Tuy vậy,đừng bao giờ trông chờ vào bố mẹ,hãy đứng bằng đôi chân của chính mình.

Hãy là một người có lý tưởng,có ước mơ:
Nếu trường phổ thông không trang bị cho bạn kĩ năng hoạch địch mơ ước,không cho bạn cơ hội thời gian suy nghĩ về lý tưởng thì Đại học là môi trường để bạn thỏa thích làm việc đó.
Tuy nhiên,có rất nhiều bạn trẻ vào Đại học chỉ với một tâm lý: Ra trường,lấy bằng và kiếm một công việc đủ sống.Như vậy có phải phí hoài năm tháng tuổi trẻ,phí hoài công sức đào tạo và phí hoài cuộc sống này.Nếu chỉ xác định sống cho mình thôi bạn sẽ chẳng bao giờ vượt qua được những thử thách to lớn của cuộc đời.Bạn sẽ chẳng có mấy người quan tâm bạn.Và dĩ nhiên rồi,bạn sẽ sống một cuộc đời buồn tẻ.Người không có lý tưởng thì giống như một người đi vào bóng tối mà không có đuốc.Người không có mơ ước thì giống như người lạc trong rừng mà không có la bàn.Vô phương vô hướng.Chỉ phí hoài những ngày tháng quý giá của tuổi trẻ mà thôi.

Hãy chọn cho mình một tính cách:
Sinh viên,thời điểm mà bạn được lựa chọn.Đại học,môi trường cho bạn tự quyết định cuộc đời mình.Bạn sẽ không phải phụ thuộc vào hoàn cảnh sống.Bạn được chọn cách để đối diện với cuộc đời,hoặc bạn có thể ngồi đấy mà mong chờ những điều kì diệu.
Tính cách bạn cũng sẽ được hình thành từ đây.Khi tính cách của bạn phù hợp với mẫu người mà bạn muốn trở thành,cộng với niềm đam mê và sự nỗ lực,bạn sẽ trở thành như bạn đã tưởng tượng.Vì bạn được lựa chọn cho mình một tính cách,một cách sống,vì thế hãy lựa chọn cho đúng đắn và dứt khoát.Đừng tỏ ra mềm yếu,than vãn hay đổ lỗi.Nếu sau này bạn gặp trục trặc,bạn vấp ngã trong cuộc đời,đó là lỗi của bạn.Đừng kêu ca về bố mẹ bạn,nhà trường hay bất cứ điều gì khác ngoài bạn.Bạn được lựa chọn cơ mà.
Tôi không nói những tính cách được xây dựng trên nền tảng gia đình phải xóa bỏ.Tuy nhiên,những gì không còn phù hợp hoặc thiếu sót để bạn thành công thì cần được loại trử.Hãy bổ sung những phẩm chất mới mà gia đình và trường phổ thông không xây dựng cho bạn.Hãy tự làm điều đó vì bạn đã là một công dân trưởng thành.

Đừng tin vào những điều tiêu cực mà các khóa trước nói lại:
Bởi vì đó chỉ là cái nhìn phiến diện của những lớp sinh viên đi trước mà thôi.Nếu môi trường nơi bạn học sau này xuất hiện sự tiêu cực,biến chất,hãy xắn tay lên giải quyết nó chứ đừng adua theo hoặc à ơi cho qua chuyện.Nếu không phải các bạn làm việc đó,thử hỏi ai sẽ làm? Những con người già cỗi chắc?
Bạn là một tờ giấy trắng.Hãy viết lên đó những trang đẹp nhất của đời sinh viên.Đừng tiêu cực trong học tập,vì nếu một lần bạn vi phạm nguyên tắc thì suốt đời bạn sẽ là người sống không  nguyên tắc.
Hãy chọn cho mình một lối sống lành mạnh và kỉ luật.Vì những thói quen tốt sẽ cho bạn một tính cách tốt,một tính cách tốt giúp bạn có một cuộc đời thành công và hạnh phúc.
Đừng tin vào những điều tiêu cực,cũng đừng chơi với những cựu sinh viên tiêu cực.Họ cho bạn vấn đề nhưng không bao giờ đưa ra được giải pháp có ích.Hãy kết bạn với những sinh viên suất sắc,hãy học hỏi họ.Đừng ngại giao lưu và đừng suốt ngày ngồi lỳ trong phòng với máy tính.Hãy mở rộng mối quan hệ của bạn một cách có chọn lọc và kế hoạch.

Và cuối cùng,đừng bao giờ sợ hãi
Sợ hãi sẽ lấy đi của bạn sự bình tĩnh,sự tập trung và minh mẫn.Nếu bạn sợ hãi trước kì thi này,bạn sẽ chẳng bao giờ vượt qua được nó.Khi vào Đại Học bạn lại sợ thầy cô,điểm số,sợ quyền lực,sợ những bất công và gian trá,bạn sẽ chẳng bao giờ bước ra được cuộc sống với chứng nhận là một Sinh viên thành công.Hãy đi xuyên qua nỗi sợ thay vì trốn tránh nó.Hãy làm chủ cuộc sống của mình từ nay đến hết cuộc đời,và hãy trở thành một Sư tử,mộtSinh viên thành công!

Chúc các bạn học sinh thi đạt kết quả cao.
Chúc các bạn giữ vững được ước mơ của mình

Người bạn đồng hành cùng các bạn
Nguyễn Đức




Sách DOANH TRÍ's Blog

Vào được Đại học có phải thành công?

Đại Học là một thành công?
Không,Đại Học là một thử thách.Nó không phải là con đường trải đầy hoa hồng vì bao nhiêu những con người ưu tú,những bộ óc thông minh và khuôn mặt sang láng đã phải đương đầu với nó với thái độ bất lực,tâm lý thất bại.Và cuối cùng,những con người đó từ bỏ ước mơ của cuộc đời mình.
Thế là đã kết thúc đợt thi lần 1 kì thi Đại học.Các em học sinh háo hức và hồi hộp vượt chướng ngại vật đầu tiên của cuộc đời.Hi vọng,khao khát và những nỗ lực của các em sẽ được đền đáp hay thay vào đó là những giọt nước mắt tiếc nuối,cảm giác thất vọng trong những tâm hồn trong trẻo.
Vâng,cho dù kết quả có thế nào đi chăng nữa.Tôi xin chúc các em giữ được mơ ước của cuộc đời mình,giữ được niềm tin vào bản thân và hi vọng vào một tương lai tốt đẹp.Các em hãy sống vui vẻ từng ngày từ nay đến khi cuộc thi kết thúc và cho mãi đến sau này.
Khi tôi viết cuốn sách Sinh viên! bạn là sư tử hay thỏ? ,Tôi biết rằng cuốn sách không chỉ dành cho sinh viên,nó dành cho tất cả những ai đã,đang và sẽ có tuổi trẻ,nó dành cho tất cả thanh niên Việt Nam có hoài bão hay vẫn sống trong vỏ bọc của một chiếc hộp cũ kĩ bé nhỏ và xấu xí nào đó.Tôi viết nó bằng tâm huyết cuộc đời mình.Và bây giờ,khi viết lá thư này,tôi vẫn một niềm đau đáu đó,khao khát đó và nhiệt huyết đó.Tôi muốn nói đôi lời nhắn nhủ tới những mầm tương lai của đất nước,những cô cậu học trò sắp bước vào trận thi đấu lớn đầu tiên của cuộc đời mình…



Đại học là một thử thách
Vì thế đừng dừng lại khi bạn đã bước được một chân qua chiếc cửa đó.Bạn phải đứng vứng trong đó bằng cả đôi bàn chân mình.Bạn cũng đừng bao giờ nhìn lại,vì quá khứ thành công của bạn chỉ là sự mờ ảo,là sự cản trở cho việc chinh phục những mục tiêu lớn trong tương lai.Có rất nhiều bạn trẻ mà tôi biết,đã không còn giữ gìn được sự chăm chỉ,đức cần cù,khả năng sang tạo sau khi bước vào môi trường của Đại học – môi trường của sự tự do và tự quản.Sau khi kết thúc kì thi,hãy dành thời gian để lên kế hoạch cho cuộc đời mình.Hãy tìm gặp những người đi trước.Hãy đăng kí các khóa học và hãy chuẩn bị để tiếp tục một cuộc chiến đấu mới.
Nếu bạn gặp rủi ro,và nếu may mắn chưa mỉm cười với bạn.Hãy cứ yên lòng.Thời gian của bạn không bao giờ trôi vô ích.Bạn có thêm một năm nữa để suy nghĩ,để hiểu về chính mình.Bạn có thêm thời gian để chọn lựa,và biết đâu bạn lại chẳng chọn được cho mình được ngôi trường,nghề nghiệp muốn theo đuổi phù hợp với khả năng,sở thích của mình hơn thì sao.Dĩ nhiên rồi,ước mơ của bạn sẽ không bao giờ tắt chỉ vì bạn cầm ngọn đuốc đi sau so với bạn bè.Hãy tin rằng,ngọn đuốc bạn đang mang có thể không về đích sớm nhất,nhưng sẽ là ngọn đuốc sáng nhất.Hãy lấy lại tinh thần,nghỉ ngơi một thời gian,hồi phục sức khỏe và chuẩn bị cho kì thi vào năm tới,hãy làm cho chắc chắn những kiến thức bạn vẫn còn mông lung…

Đừng trông chờ vào bố mẹ:
Đi đến đây là bạn phải tự bước bằng đôi chân của chính mình rồi.Đừng bao giờ hi vọng bố mẹ sẽ xuất hiện  mỗi khi bạn gây ra rắc rối.Bạn phải tự chịu trách nhiệm cho những suy nghĩ và việc làm của chính mình.
Đừng trông chờ vào bố mẹ.Và cũng đừng để họ phải lo lắng.Hãy làm những việc mà mình thích nhưng cũng hãy làm những việc mà bố mẹ của mình muốn.Bố mẹ đã cho mình 18 năm cuộc sống,vì thế đừng bao giờ để bản thân trở thành một gánh nặng.
Bạn có thể đi làm thêm để trang trải cuộc sống.Bạn có thể giao lưu để tích lũy mối quan hệ.Hoặc bạn có thể học thêm thứ này thứ kia để tăng cường sự hiểu biết.Nhưng tất cả những thứ đó phải được làm một cách có trách nhiệm,có tổ chức và có kế hoạch.Công việc quan trọng nhất của học Đại Học là học.Vì thế đừng bao giờ để gia đình phải bận lòng vì chuyện học của mình.Hãy làm tốt việc chính trước,các việc phụ chỉ là sự bổ sung.Bạn có thể kiếm tiền nếu bạn có khả năng và vẫn đảm bảo việc học được tốt,sắp xếp thời gian được hợp lý; nhưng nếu không hãy dành công việc đó cho đến khi bạn ra trường.
Bố mẹ không phải lúc nào cũng đúng về những quyết định cho cuộc đời của bạn.Nhưng cho đến khi bạn chưa nghĩ được cách sẽ sống ra sao,trang trải chi phí và sống tốt  thế nào thì hãy nghe những gì bố mẹ khuyên bảo.Tuy vậy,đừng bao giờ trông chờ vào bố mẹ,hãy đứng bằng đôi chân của chính mình.

Hãy là một người có lý tưởng,có ước mơ:
Nếu trường phổ thông không trang bị cho bạn kĩ năng hoạch địch mơ ước,không cho bạn cơ hội thời gian suy nghĩ về lý tưởng thì Đại học là môi trường để bạn thỏa thích làm việc đó.
Tuy nhiên,có rất nhiều bạn trẻ vào Đại học chỉ với một tâm lý: Ra trường,lấy bằng và kiếm một công việc đủ sống.Như vậy có phải phí hoài năm tháng tuổi trẻ,phí hoài công sức đào tạo và phí hoài cuộc sống này.Nếu chỉ xác định sống cho mình thôi bạn sẽ chẳng bao giờ vượt qua được những thử thách to lớn của cuộc đời.Bạn sẽ chẳng có mấy người quan tâm bạn.Và dĩ nhiên rồi,bạn sẽ sống một cuộc đời buồn tẻ.Người không có lý tưởng thì giống như một người đi vào bóng tối mà không có đuốc.Người không có mơ ước thì giống như người lạc trong rừng mà không có la bàn.Vô phương vô hướng.Chỉ phí hoài những ngày tháng quý giá của tuổi trẻ mà thôi.

Hãy chọn cho mình một tính cách:
Sinh viên,thời điểm mà bạn được lựa chọn.Đại học,môi trường cho bạn tự quyết định cuộc đời mình.Bạn sẽ không phải phụ thuộc vào hoàn cảnh sống.Bạn được chọn cách để đối diện với cuộc đời,hoặc bạn có thể ngồi đấy mà mong chờ những điều kì diệu.
Tính cách bạn cũng sẽ được hình thành từ đây.Khi tính cách của bạn phù hợp với mẫu người mà bạn muốn trở thành,cộng với niềm đam mê và sự nỗ lực,bạn sẽ trở thành như bạn đã tưởng tượng.Vì bạn được lựa chọn cho mình một tính cách,một cách sống,vì thế hãy lựa chọn cho đúng đắn và dứt khoát.Đừng tỏ ra mềm yếu,than vãn hay đổ lỗi.Nếu sau này bạn gặp trục trặc,bạn vấp ngã trong cuộc đời,đó là lỗi của bạn.Đừng kêu ca về bố mẹ bạn,nhà trường hay bất cứ điều gì khác ngoài bạn.Bạn được lựa chọn cơ mà.
Tôi không nói những tính cách được xây dựng trên nền tảng gia đình phải xóa bỏ.Tuy nhiên,những gì không còn phù hợp hoặc thiếu sót để bạn thành công thì cần được loại trử.Hãy bổ sung những phẩm chất mới mà gia đình và trường phổ thông không xây dựng cho bạn.Hãy tự làm điều đó vì bạn đã là một công dân trưởng thành.

Đừng tin vào những điều tiêu cực mà các khóa trước nói lại:
Bởi vì đó chỉ là cái nhìn phiến diện của những lớp sinh viên đi trước mà thôi.Nếu môi trường nơi bạn học sau này xuất hiện sự tiêu cực,biến chất,hãy xắn tay lên giải quyết nó chứ đừng adua theo hoặc à ơi cho qua chuyện.Nếu không phải các bạn làm việc đó,thử hỏi ai sẽ làm? Những con người già cỗi chắc?
Bạn là một tờ giấy trắng.Hãy viết lên đó những trang đẹp nhất của đời sinh viên.Đừng tiêu cực trong học tập,vì nếu một lần bạn vi phạm nguyên tắc thì suốt đời bạn sẽ là người sống không  nguyên tắc.
Hãy chọn cho mình một lối sống lành mạnh và kỉ luật.Vì những thói quen tốt sẽ cho bạn một tính cách tốt,một tính cách tốt giúp bạn có một cuộc đời thành công và hạnh phúc.
Đừng tin vào những điều tiêu cực,cũng đừng chơi với những cựu sinh viên tiêu cực.Họ cho bạn vấn đề nhưng không bao giờ đưa ra được giải pháp có ích.Hãy kết bạn với những sinh viên suất sắc,hãy học hỏi họ.Đừng ngại giao lưu và đừng suốt ngày ngồi lỳ trong phòng với máy tính.Hãy mở rộng mối quan hệ của bạn một cách có chọn lọc và kế hoạch.

Và cuối cùng,đừng bao giờ sợ hãi
Sợ hãi sẽ lấy đi của bạn sự bình tĩnh,sự tập trung và minh mẫn.Nếu bạn sợ hãi trước kì thi này,bạn sẽ chẳng bao giờ vượt qua được nó.Khi vào Đại Học bạn lại sợ thầy cô,điểm số,sợ quyền lực,sợ những bất công và gian trá,bạn sẽ chẳng bao giờ bước ra được cuộc sống với chứng nhận là một Sinh viên thành công.Hãy đi xuyên qua nỗi sợ thay vì trốn tránh nó.Hãy làm chủ cuộc sống của mình từ nay đến hết cuộc đời,và hãy trở thành một Sư tử,mộtSinh viên thành công!

Chúc các bạn học sinh thi đạt kết quả cao.
Chúc các bạn giữ vững được ước mơ của mình

Người bạn đồng hành cùng các bạn
Nguyễn Đức




Sách DOANH TRÍ's Blog

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More

 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by Lasantha - Premium Blogger Themes | Best WordPress Web Hosting